MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Bố Đơn Thân Của Bạn MìnhChương 2

Người Bố Đơn Thân Của Bạn Mình

Chương 2

1,729 từ · ~9 phút đọc

Tiếng cười huyên náo của Minh Thư tràn vào phòng như một luồng gió mạnh, xua tan đi bầu không khí đặc quánh mà Nhi và chú Lâm vừa vô tình tạo ra. Thư bước vào, tóc bết lại vì nước mưa, tay xách nách mang đủ thứ túi bóng nilon, từ trà sữa cho đến mấy túi bánh tráng trộn – những thứ đồ ăn vặt mà chú Lâm luôn gọi là "đồ rác rưởi" nhưng chưa bao giờ thực sự cấm đoán con gái.

"Nhi! Bà đến lâu chưa? Xin lỗi nha, quán trà sữa hôm nay đông dã man, lại còn mưa nữa chứ!" Thư vừa nói vừa vứt túi đồ lên bàn, rồi chạy nhào tới ôm chầm lấy Nhi, mang theo cái lạnh của nước mưa và mùi thơm của kẹo cao su vị dâu.

Nhi khẽ cười, bàn tay vẫn còn siết chặt chiếc khăn bông của chú Lâm, khéo léo giấu nó ra sau lưng như thể đó là một tang vật của một vụ trộm. "Cũng mới thôi. Chú Lâm đang pha trà gừng cho tôi đây này."

Thư quay sang nhìn bố, chu môi vẻ nũng nịu: "Hứ, con đi mưa về ướt nhẹp thì chẳng thấy trà gừng đâu, Nhi vừa đến bố đã ưu ái thế rồi. Bố thiên vị bạn con quá nhé!"

Lâm không đáp ngay, anh thong thả thu dọn những mảnh gỗ vụn trên bàn làm việc. Một nụ cười dung túng hiện lên trên gương mặt vốn dĩ nghiêm nghị: "Vì Nhi không bày bừa như con. Lau người đi rồi dọn chỗ mà ăn. Bố lên gác xem lại mấy bản vẽ, lát nữa cần gì thì gọi."

Trước khi đi, ánh mắt Lâm lướt qua Nhi một lần nữa. Không phải là cái nhìn trực diện, mà là một ánh nhìn kín đáo qua vai. Nhi cảm thấy gáy mình nóng bừng. Cô vội vàng buông chiếc khăn ra, giả vờ cúi xuống giúp Thư mở túi đồ ăn. Tiếng bước chân của Lâm đều đặn vang lên trên cầu thang gỗ, mỗi nhịp chân như một tiếng gõ nhịp vào trái tim đang rối loạn của Nhi.

"Này, Nhi, bà thấy bố tôi hôm nay lạ không?" Thư bất chợt hỏi, miệng đang bận rộn cắm ống hút vào ly trà sữa.

Nhi giật mình, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. "Lạ... lạ chỗ nào?"

"Thì đấy, mọi khi bố tôi nghiêm túc lắm, chẳng bao giờ để ý đến mấy đứa con gái chúng mình đâu. Thế mà hôm nay lại tự tay pha trà gừng, lại còn ngồi tiếp chuyện bà nữa. Bình thường là bố đóng cửa phòng làm việc kín mít rồi." Thư vô tư nói, hoàn toàn không nhận ra sự biến đổi sắc mặt của bạn mình. "Chắc tại bố thấy bà ngoan, lại học giỏi nhất hội nên quý đấy."

Nhi gượng cười, nhấp một ngụm trà gừng đã bắt đầu nguội. Vị cay nồng của gừng bám vào đầu lưỡi, nhưng tâm trí cô lại đang phiêu dạt lên tầng gác gỗ phía trên. Cô tưởng tượng ra cảnh chú Lâm đang ngồi bên bàn vẽ, có thể anh đang nới lỏng chiếc cà vạt, hoặc tháo đi đôi mắt kính mệt mỏi. Sự hiện diện của anh trong căn nhà này giống như một thỏi nam châm, dù cô cố gắng quay mặt đi chỗ khác, bản năng vẫn luôn mách bảo cô phải dò tìm tín hiệu của anh.

Bữa tiệc sinh nhật nhỏ diễn ra trong tiếng nhạc indie phát ra từ chiếc loa bluetooth của Thư. Hai cô gái ngồi bệt dưới sàn nhà gỗ, xung quanh là đủ thứ đồ ăn vặt. Thư kể đủ thứ chuyện, từ chuyện cậu chàng khóa trên đang theo đuổi mình đến chuyện dự định sau khi tốt nghiệp. Nhi vẫn nghe, vẫn đáp lời, nhưng thỉnh thoảng cô lại vô thức ngước nhìn lên trần nhà.

Căn nhà gỗ có một nhược điểm – hoặc là ưu điểm – đó là khả năng truyền âm rất tốt. Từ dưới này, Nhi có thể nghe thấy tiếng kéo ghế lạch cạch ở phía trên, tiếng bước chân đi lại trầm ổn. Mỗi âm thanh ấy đều khiến cô liên tưởng đến sự chuyển động của cơ thể Lâm.

"Nhi, bà cầm giúp tôi cái này lên phòng bố tôi được không?" Thư chợt đưa cho Nhi một đĩa trái cây đã gọt sẵn. "Tôi phải đi tắm cái đã, người ngứa ngáy quá. Bảo bố ăn đi cho đỡ đau đầu, dạo này bố thức khuya suốt."

Nhi nhìn đĩa trái cây như nhìn một miếng than nóng. "Sao bà không tự đưa? Tôi... tôi ngại lắm."

"Ngại gì chứ? Chú Lâm hiền mà. Đi đi, phòng bố ngay trên đầu cầu thang thôi. Tôi vào phòng tắm đây, lạnh chết đi được!" Thư đẩy đĩa trái cây vào tay Nhi rồi chạy biến vào phòng tắm, để lại Nhi đứng ngẩn ngơ giữa phòng khách với trái tim đập loạn.

Nhi đứng trước cầu thang gỗ, đôi bàn chân trần cảm nhận rõ sự mát lạnh của gỗ quý. Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn an mình rằng đây chỉ là một hành động lịch sự bình thường. Nhưng mỗi bước chân đi lên, hơi thở của cô lại càng trở nên ngắn lại. Mùi trầm hương trên này đậm đặc hơn dưới nhà, nó len lỏi vào từng thớ vải, từng sợi tóc của cô.

Cửa phòng làm việc của Lâm không đóng kín, nó hơi khép hờ, để lộ một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra hành lang tối. Nhi đứng khựng lại trước cửa, cánh tay giơ lên định gõ nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng.

Qua khe cửa hẹp, cô nhìn thấy Lâm. Anh đã tháo bỏ chiếc áo len xám, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh. Anh đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một ly rượu vang tối màu, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn mưa trắng xóa ngoài kia. Ánh đèn bàn hắt ngược lên, làm nổi bật đường xương quai hàm sắc lẹm và sống mũi thẳng tắp của anh. Trông anh lúc này không còn là "chú Lâm" đạo mạo của Thư nữa, mà là một người đàn ông cô độc với nỗi buồn sâu thẳm tỏa ra từ từng lỗ chân lông.

Nhi vô tình nhìn thấy những thớ cơ lưng của anh chuyển động khi anh đưa ly rượu lên môi. Chiếc áo sơ mi trắng hơi dính vào da thịt vì độ ẩm, phác họa lên khung hình mạnh mẽ nhưng cũng đầy cám dỗ. Cô cảm thấy cổ họng mình khô khốc.

"Vào đi, Nhi."

Giọng nói của Lâm vang lên bất ngờ, dù anh không hề quay đầu lại. Nhi giật mình suýt làm rơi đĩa trái cây. Anh biết cô đang đứng đó. Anh biết cô đang quan sát anh.

Nhi lúng túng đẩy cửa bước vào, đôi mắt không dám nhìn thẳng. "Dạ... Thư bảo cháu mang trái cây lên cho chú."

Lâm xoay người lại, đặt ly rượu xuống bàn. Anh không tiến tới lấy đĩa trái cây mà chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, tựa lưng vào bậu cửa sổ. Khoảng không gian trong phòng làm việc nhỏ hơn dưới phòng khách, khiến sự hiện diện của Lâm trở nên lấn lướt hơn bao giờ hết.

"Để lên bàn đi." Anh nói, giọng thấp trầm như có như không.

Nhi vội vàng đặt đĩa xuống, định xoay người đi ngay, nhưng gấu váy hoa của cô vô tình vướng vào cạnh bàn gỗ nhám. Một tiếng "xoẹt" nhẹ vang lên, và Nhi cảm thấy mình bị giữ lại.

"Á!" Cô thốt lên, cúi xuống gỡ gấu váy.

Lâm bước nhanh tới. "Đừng động đậy, để chú."

Anh quỳ một chân xuống sàn nhà để gỡ dải vải bị kẹt vào thớ gỗ xước. Ở khoảng cách này, đỉnh đầu của Lâm chỉ cách đùi của Nhi vài centimet. Cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, mùi rượu vang nồng nàn hòa quyện với mùi nam tính đặc trưng. Nhi đứng sững người, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực. Từ góc độ của anh, cô có cảm giác như mọi lớp phòng bị của mình đều tan chảy.

Bàn tay to lớn của Lâm vô tình chạm vào bắp chân mịn màng của Nhi khi anh đang cố gỡ sợi chỉ. Làn da cô run lên bần bật dưới sự tiếp xúc ấy. Lâm khựng lại một nhịp. Ngón tay anh không rút lại ngay mà dường như nán lại thêm một giây trên làn da mát lạnh của cô gái trẻ.

Căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng mưa đập vào kính cửa sổ và tiếng hơi thở của hai con người đang cố gắng kìm nén thứ gì đó đang chực chờ bùng nổ.

Lâm ngước mắt lên. Từ dưới nhìn lên, ánh mắt anh chạm thẳng vào đôi mắt đang thẫn thờ của Nhi. Sự đối lập giữa sự trẻ trung, run rẩy của cô và sự già dặn, u tối trong mắt anh tạo nên một sức căng kinh khủng.

"Xong rồi." Lâm đứng dậy, giọng anh có chút khàn đặc không tự nhiên.

Nhi lắp bắp: "Cháu... cháu cảm ơn chú."

Cô định chạy ra khỏi phòng, nhưng khi lướt qua Lâm, bàn tay anh bất ngờ nắm lấy cổ tay cô. Không quá chặt, nhưng đủ để cô không thể bước tiếp. Nhi trân trối nhìn anh, môi run run.

"Nhi này..." Lâm gọi tên cô, âm thanh ấy nghe như một lời tự thú. Anh nhìn xuống cổ tay mảnh mai của cô, nơi những mạch máu đang đập liên hồi. "Đừng mặc váy ngắn đến nhà chú nữa. Trời lạnh rồi."

Lời nói mang danh nghĩa sự quan tâm của một người lớn, nhưng ánh mắt tối sầm của Lâm lại nói một điều hoàn toàn khác. Đó là ánh mắt của một kẻ đang cố sức kiềm chế con thú dữ bên trong mình trước một miếng mồi đầy quyến rũ.

Nhi không nói được lời nào, cô chỉ biết gật đầu thật nhanh rồi chạy biến xuống lầu, để lại Lâm đứng giữa phòng làm việc, bàn tay vẫn còn vương lại hơi ấm từ làn da của cô, run nhẹ trong bóng tối.