MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Bố Đơn Thân Của Bạn MìnhChương 3

Người Bố Đơn Thân Của Bạn Mình

Chương 3

1,271 từ · ~7 phút đọc

Nhi chạy thẳng vào phòng vệ sinh dưới tầng trệt, chốt cửa lại và dựa lưng vào cánh cửa gỗ mát lạnh. Cô thở dốc, hai gò má nóng bừng như vừa bước ra từ một lò lửa. Trên cổ tay, nơi những ngón tay thô ráp của Lâm vừa chạm vào, cảm giác râm ran vẫn còn hiện hữu, chân thật đến mức khiến cô rùng mình.

"Đừng mặc váy ngắn đến nhà chú nữa..."

Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một lời nguyền. Đó là một lời cảnh báo, hay là một lời thú tội? Một người đàn ông đạo mạo như chú Lâm, người mà Minh Thư luôn tôn sùng như một vị thánh sống, sao có thể nhìn bạn của con gái mình bằng ánh mắt đó? Nhi nhìn mình trong gương, đôi môi cô hơi sưng đỏ vì bị chính mình cắn chặt, ánh mắt long lanh sự hoang mang nhưng cũng đầy vẻ xao động. Cô nhận ra một sự thật đáng sợ: cô không hề ghét cảm giác bị anh nắm lấy cổ tay. Ngược lại, nó đánh thức trong cô một khao khát bị cấm đoán, một thứ cảm xúc trần trụi mà những chàng trai cùng trang lứa chưa bao giờ mang lại được.

"Nhi ơi! Bà làm gì trong đó mà lâu thế? Ra ăn bánh kem này!" Tiếng Thư gọi vang từ phòng khách, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của Nhi.

Nhi vỗ nước lạnh lên mặt, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày trước khi mở cửa bước ra. Trên bàn, một chiếc bánh kem nhỏ đã được thắp nến. Thư đang hào hứng đội chiếc mũ sinh nhật bằng giấy, khuôn mặt rạng rỡ không chút ưu tư.

"Nhanh lên, đợi mỗi bà thôi đấy! Bố ơi! Xuống ăn bánh với bọn con!" Thư hét lớn lên gác.

Một lúc sau, tiếng bước chân quen thuộc lại vang lên. Lâm bước xuống, anh đã mặc lại chiếc áo len xám, tay áo kéo xuống che đi đôi bắp tay rắn chắc. Gương mặt anh đã trở lại vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng như một mặt hồ mùa đông, như thể cái nắm tay đầy ám muội trên gác chưa từng xảy ra.

"Bố ngồi đây đi!" Thư kéo ghế cho Lâm, vô tình sắp xếp anh ngồi ngay cạnh Nhi.

Không gian quanh bàn ăn nhỏ hẹp khiến cánh tay của Lâm gần như chạm vào vai Nhi mỗi khi anh cử động. Mùi gỗ đàn hương lại vây lấy cô, tấn công vào mọi giác quan. Nhi cúi gầm mặt, giả vờ bận rộn với việc cắt bánh, nhưng đôi tay cô run rẩy đến mức suýt làm rơi chiếc dao nhựa.

"Để chú giúp."

Lâm vươn tay ra, bàn tay anh bao phủ lấy bàn tay nhỏ bé của Nhi để giữ lấy chiếc dao. Một lần nữa, sự tiếp xúc da thịt lại xảy ra. Lần này là ngay trước mặt Minh Thư. Tim Nhi thắt lại, cô nín thở, liếc nhìn Thư với vẻ sợ hãi. Nhưng Thư đang mải mê lướt điện thoại để chọn nhạc, hoàn toàn không chú ý đến sự bất thường dưới lớp ánh đèn vàng hắt hiu.

Bàn tay Lâm không chỉ giữ dao, anh nhẹ nhàng siết lấy ngón tay cô, một cái siết rất khẽ nhưng đầy ẩn ý trước khi buông ra. "Bánh này mềm, cháu không cần dùng lực quá nhiều đâu."

"Dạ... cháu biết rồi ạ." Nhi lí nhí, cảm thấy mình như một kẻ đồng lõa trong một vụ trộm ngay giữa ban ngày.

Buổi tiệc sinh nhật trôi qua trong tiếng nói cười không ngớt của Thư. Cô bé kể về những dự định đi phượt vào tháng tới, về việc muốn Nhi cùng tham gia. Lâm vừa nhâm nhi tách trà, vừa lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Nhi. Mỗi lần ánh mắt họ chạm nhau, Nhi đều cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua. Cô thấy mình thật tồi tệ khi ngồi đây, ăn bánh sinh nhật của bạn thân trong khi tâm trí lại đang lén lút tưởng tượng về người cha của bạn ấy.

"Thôi chết, con quên chưa mua quà cho chính mình rồi! Nhi, lát nữa bà chở tôi ra cửa hàng tiện lợi đầu ngõ được không? Tôi muốn mua mấy cuốn tạp chí mới xuất bản." Thư chợt reo lên.

"Mưa vẫn chưa tạnh hẳn đâu, để chú lái xe đưa hai đứa đi." Lâm lên tiếng, giọng nói không cho phép sự phủ nhận.

"Thôi bố ơi, xe bố to vật vã vào cái ngõ ấy khó lắm. Với cả con muốn đi bộ cho thoáng, nãy giờ ăn nhiều quá rồi. Nhi đi với tôi nhé!"

Nhi định từ chối, cô muốn rời khỏi căn nhà này ngay lập tức để thoát khỏi sự bủa vây của Lâm, nhưng nhìn ánh mắt khẩn khoản của Thư, cô lại không nỡ. "Ừ, vậy đi nhanh rồi về nhé."

"Hai đứa cầm theo ô đi." Lâm đứng dậy, bước ra tủ kính lấy hai chiếc ô lớn.

Khi trao ô cho Nhi, anh cố ý lướt ngón tay qua lòng bàn tay cô, để lại một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn mà anh đã giấu sẵn trong lòng bàn tay từ lúc nào. Nhi sững người, cô nhanh chóng nắm chặt mảnh giấy, giấu vào túi áo khoác trước khi Thư kịp nhìn thấy.

Hai cô gái bước ra ngoài màn mưa lác đác. Hơi lạnh của đêm tối khiến Nhi tỉnh táo hơn đôi chút. Cô tụt lại phía sau Thư một đoạn, run rẩy mở mảnh giấy nhỏ ra dưới ánh đèn đường mờ ảo.

Nét chữ trên giấy cứng cáp, dứt khoát nhưng đầy vẻ phong trần: "10 giờ tối mai, chú sang trả cuốn sách Nhi để quên. Đừng khóa cửa sổ."

Nhi thấy hơi thở mình nghẹn lại. Cô có để quên cuốn sách nào đâu? Đó rõ ràng là một cái cớ. Một cái cớ để anh đến gặp cô, ngay tại căn phòng trọ nhỏ bé của cô, nơi không có sự hiện diện của Minh Thư, không có những lễ nghi và rào cản đạo mạo.

"Nhi! Làm gì mà đứng thẫn thờ ra đấy? Nhanh lên không cửa hàng đóng cửa bây giờ!" Thư quay lại gọi, chiếc ô màu vàng của cô bé nổi bật giữa màn đêm xám xịt.

"Đợi tôi với!" Nhi vội vàng vò nát mảnh giấy, nhét sâu vào túi.

Cô nhìn bóng lưng của Thư, cảm giác tội lỗi trào dâng như thủy triều. Thư là một người bạn tốt, trong sáng và luôn tin tưởng cô tuyệt đối. Còn cô, cô đang tham gia vào một trò chơi nguy hiểm với chính người đàn ông duy nhất mà Thư dựa dẫm.

Đêm đó, sau khi về nhà, Nhi không sao ngủ được. Cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, mùi hương gỗ đàn hương dường như vẫn còn vương vấn trên da thịt. Cô biết mình nên nhắn tin từ chối, nên chấm dứt thứ cảm xúc điên rồ này trước khi nó kịp bắt rễ. Nhưng đôi tay cô lại không nghe theo lý trí. Cô đứng dậy, bước về phía cửa sổ, khẽ khàng mở chốt khóa.

Gió lạnh lùa vào, làm rèm cửa bay phấp phới. Nhi nhìn ra con hẻm tối tăm, lòng thầm nhủ: "Chỉ một lần này thôi... để xem anh ấy muốn nói gì."

Nhưng trong thâm tâm, cô biết rõ, mối quan hệ cấm kỵ này một khi đã bắt đầu, sẽ không bao giờ có "một lần duy nhất".