Cả ngày hôm sau, Tuệ Nhi sống trong một trạng thái lơ lửng, tâm trí cô giống như một sợi dây đàn bị căng quá mức, chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể đứt tung. Cô ngồi trong giảng đường nhưng chẳng nghe lọt tai lấy một chữ của giảng viên. Trong đầu cô chỉ lẩn quẩn hình ảnh mảnh giấy cuộn tròn và nét chữ cứng cáp của Lâm.
Đúng 9 giờ 45 phút tối. Nhi ngồi trước bàn học, tay cầm cuốn giáo trình nhưng mắt lại dán chặt vào chiếc đồng hồ báo thức trên bàn. Tiếng kim giây nhảy từng nhịp tạch, tạch khô khốc trong không gian tĩnh lặng của căn phòng trọ nhỏ. Cô đã thay bộ đồ ngủ lụa bằng một chiếc áo thun rộng và quần dài, cố gắng tìm lại sự an toàn trong lớp vải dày, nhưng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực lại phản bội cô.
Nhi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Cô đã mở chốt sẵn từ chiều. Con hẻm phía dưới vắng lặng, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng những cành cây khô khốc lên bức tường đối diện. Đêm nay không mưa, nhưng không khí lại ẩm ướt và lạnh lẽo.
Cộc. Cộc.
Tiếng gõ cửa không vang lên từ phía cửa chính, mà là từ khung cửa sổ. Nhi giật bắn mình, suýt chút nữa là hét lên. Cô run rẩy vén bức màn mỏng. Lâm đang đứng đó, ngoài ban công hẹp dành cho việc phơi đồ. Anh mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, cổ áo dựng cao che bớt một phần gương mặt. Dáng vẻ anh lúc này không giống một người đàn ông thành đạt, đạo mạo, mà giống như một kẻ hành tung bí ẩn đang đột nhập vào vùng cấm.
Nhi mở cánh cửa sổ sang một bên. Gió lạnh ùa vào, mang theo mùi thuốc lá nhạt và cái lạnh của đêm sương.
"Chú..." Nhi thốt lên, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Lâm không nói gì, anh bước gọn qua bậu cửa vào trong phòng. Căn phòng trọ vốn đã nhỏ, khi có thêm sự hiện diện của một người đàn ông cao lớn như anh, không khí bỗng chốc trở nên chật chội và ngột ngạt đến lạ kỳ. Lâm đứng đó, đôi mắt thâm trầm lướt nhìn một lượt quanh căn phòng đơn giản của Nhi: chiếc giường nhỏ trải ga màu nhạt, bàn học chất đầy sách vở và một bình hoa thạch thảo đã hơi héo.
"Chú nói là đến trả sách..." Nhi lắp bắp, hai bàn tay đan chặt vào nhau để giấu đi sự run rẩy.
Lâm rút từ trong túi áo khoác ra một cuốn sổ tay nhỏ bìa da cũ kỹ, đặt nhẹ lên bàn học của cô. "Sách của cháu đây."
Nhi nhìn cuốn sổ, tim đập hụt một nhịp. Đó không phải là sách của cô. Đó là cuốn sổ tay mà Lâm vẫn thường dùng để phác thảo những chi tiết đồ cổ. Anh đã dùng nó làm cái cớ, một cái cớ vụng về nhưng cả hai đều hiểu rõ mục đích thực sự là gì.
"Chú Lâm... chú không nên đến đây." Nhi lấy hết can đảm, lùi lại một bước cho đến khi lưng cô chạm vào mép giường. "Nếu Thư biết..."
"Thư đã ngủ rồi." Lâm ngắt lời cô, giọng anh thấp và khàn, vang lên trong không gian hẹp nghe như một lời thì thầm bên tai. "Nó nghĩ chú sang xưởng mộc kiểm tra lô hàng mới."
Anh bước tới gần cô hơn. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên dây thần kinh của Nhi. Ánh đèn tuýp trắng trên trần nhà khiến gương mặt anh trở nên góc cạnh hơn, đôi mắt anh không còn sự bao dung của một người chú, mà là sự khao khát cháy bỏng của một người đàn ông đang đứng trước vực thẳm.
"Cả ngày hôm nay, chú không làm được việc gì cả." Lâm đứng lại ngay trước mặt Nhi, khoảng cách chỉ còn chưa đầy một gang tay. "Trong đầu chú chỉ có hình ảnh cháu lúc chiều qua. Cháu nhìn chú như thể chú là một con quái vật... hoặc là một vị cứu tinh."
Nhi ngước nhìn anh, đôi mắt cô rưng rưng. "Chú không phải quái vật. Nhưng chú là bố của Thư. Điều này là sai trái, chú biết mà."
"Chú biết." Lâm đưa tay lên, ngón cái thô ráp khẽ lướt qua gò má nóng hừng hực của cô. "Chú đã tự sỉ vả mình hàng trăm lần trên đường đến đây. Nhưng Nhi ạ, có những thứ ranh giới mà một khi đã nứt vỡ, con người ta chỉ muốn đạp đổ nó hoàn toàn."
Bàn tay anh di chuyển xuống cằm Nhi, nhẹ nhàng nâng gương mặt cô lên. Hơi thở của anh mang theo mùi rượu vang hơi nồng, quấn quýt lấy hơi thở dồn dập của cô. Nhi cảm thấy toàn thân mình nhũn ra, lý trí cô đang gào thét bảo cô hãy đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại tham lam muốn xích lại gần hơn cái nguồn nhiệt mạnh mẽ ấy.
Lâm cúi xuống, trán anh tì nhẹ vào trán cô. Trong khoảnh khắc ấy, Nhi nghe thấy tiếng hơi thở đứt quãng của anh, một sự kìm nén đang ở ngưỡng chịu đựng cuối cùng.
"Nhi... đuổi chú về đi." Anh thì thầm, nhưng bàn tay lại vòng ra sau gáy cô, kéo cô về phía mình. "Nếu bây giờ cháu không đuổi chú về, chú sẽ không thể dừng lại được nữa."
Nhi nhìn vào đôi mắt ấy, một vùng đen sâu thẳm đang nuốt chửng lấy cô. Cô không đuổi anh. Cô không thể. Cô đưa bàn tay run rẩy lên, bám lấy vạt áo khoác của anh như một kẻ đuối nước bám lấy cọc.
Lâm thở hắt ra một tiếng đầy đau đớn xen lẫn thỏa mãn. Anh nghiêng đầu, đôi môi nóng hổi áp xuống đôi môi đang run rẩy của Nhi.
Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn như trong phim. Nó là một sự xâm chiếm mãnh liệt, một sự trút bỏ mọi kìm nén của một người đàn ông đã sống quá lâu trong sự đạo mạo giả tạo. Nhi choáng váng, cô cảm nhận được vị đắng của thuốc lá, vị cay của rượu và cả vị ngọt lịm của sự tội lỗi. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác đôi bàn tay to lớn của Lâm đang siết chặt eo cô, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất.
Lâm đẩy nhẹ Nhi lùi lại, cho đến khi cô ngã xuống mặt giường mềm mại. Anh đổ ập người xuống theo, nhưng vẫn dùng hai tay chống sang hai bên để không đè hẳn lên cô. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng trọ, ánh mắt họ khóa chặt lấy nhau.
"Đây là lỗi của chú." Lâm khàn giọng nói, bàn tay anh lần tìm xuống gấu áo thun của cô, chạm vào làn da bụng phẳng lì, mịn màng. "Chú sẽ gánh chịu mọi tội lỗi này."
Nhi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống thái dương. Cô biết, từ giây phút này, cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng không có lối thoát. Cô đã chính thức phản bội lại tình bạn, phản bội lại đạo đức, để đắm mình vào cái "hương vị của sự phản bội" đầy mê hoặc này.
Ngoài kia, thành phố vẫn chuyển động, nhưng trong căn phòng nhỏ này, thời gian như ngừng trệ, chỉ còn lại tiếng vải cọ xát và những hơi thở quện chặt lấy nhau trong đêm tối.