Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe rèm cửa sổ, rọi một vệt sáng trắng sắc lạnh lên mặt giường bừa bộn. Tuệ Nhi choàng tỉnh, cảm giác đầu tiên là cái lạnh buốt của không gian trống trải bên cạnh. Cô bật dậy theo bản năng, đôi mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng cao lớn của Lâm, nhưng căn phòng trọ nhỏ bé giờ đây chỉ còn lại mình cô cùng mùi hương đàn hương nhạt nhòa còn vương trên gối.
Anh đã đi rồi.
Nhi ngồi thẫn thờ, hai tay ôm lấy đầu gối, cảm nhận sự đau nhức râm ran lan tỏa từ cơ thể - một minh chứng trần trụi cho những gì đã xảy ra đêm qua. Trên bàn học, cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ vẫn nằm im lìm ở đó, như một chứng nhân thầm lặng cho sự phản bội. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay đã bám chặt vào bờ vai rắn chắc của anh, rồi lại nhìn xuống chiếc áo thun xộc xệch. Một cảm giác trống rỗng tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí cô.
Reng... Reng...
Tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột khiến Nhi giật bắn mình. Trên màn hình, cái tên "Minh Thư" hiện lên, nhấp nháy như một lời buộc tội. Nhi trân trối nhìn chiếc điện thoại, tim đập loạn xạ. Phải mất một lúc lâu, cô mới run rẩy nhấn nút nghe.
"A lô... Thư à?" Giọng Nhi khản đặc, xa lạ đến mức chính cô cũng không nhận ra.
"Nhi đấy à? Sao giọng bà lạ thế? Ốm rồi à?" Tiếng Thư vẫn vang lên trong trẻo, đầy năng lượng như mọi khi. "Hôm qua đi bộ dưới mưa có tí mà đã sụt sịt rồi sao? Khổ thân chưa!"
"Ừ... tôi hơi đau đầu một chút." Nhi nhắm mắt lại, cảm thấy cổ họng đắng ngắt. "Có chuyện gì không Thư?"
"À, tôi định rủ bà chiều nay đi xem phim, nhưng nếu bà mệt thì thôi. Mà này, sáng nay bố tôi lạ lắm nhé. Bố dậy sớm cực kỳ, còn tự tay làm bữa sáng cho tôi nữa, nhưng mặt thì cứ lầm lì, chẳng nói chẳng rằng. Tôi hỏi gì bố cũng chỉ ừ hử. Chắc tại dạo này bố thức đêm làm việc nhiều quá nên cáu kỉnh đấy."
Mỗi lời Thư nói như một nhát dao đâm vào lòng tự trọng của Nhi. Cô tưởng tượng ra cảnh Lâm đứng trong căn bếp quen thuộc, đối diện với con gái mình sau khi vừa bước ra từ phòng trọ của bạn thân con. Anh có thấy tội lỗi không? Hay anh đang dùng sự lầm lì đó để che giấu sự xao động trong lòng?
"Chắc... chắc là chú Lâm mệt thôi." Nhi lắp bắp.
"Ừ, chắc thế. Thôi bà nghỉ đi nhé, lát tôi mua cháo mang qua cho. Đừng có mà bỏ bữa đấy!"
"Không! Thư ơi, đừng qua!" Nhi hét lên hơi quá đà khiến đầu dây bên kia im bặt một giây. Cô vội vàng chữa cháy: "Ý tôi là... tôi muốn ngủ một chút, khi nào khỏe tôi sẽ tự gọi cho bà. Đừng mất công đi lại."
Sau khi cúp máy, Nhi gục mặt xuống gối, hơi thở dồn dập. Cô không thể đối mặt với Thư lúc này. Cô sợ chỉ cần nhìn vào đôi mắt trong sáng của bạn mình, mọi bí mật đêm qua sẽ vỡ lở.
Cả ngày hôm đó, Nhi sống như một cái bóng. Cô dọn dẹp căn phòng, giặt sạch tấm ga giường như muốn xóa sạch mọi dấu vết của Lâm. Nhưng làm sao cô có thể xóa sạch hơi ấm của anh trong trí nhớ? Mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại cảm thấy đôi môi nóng hổi của anh, tiếng thở dốc bên tai và cả cách anh gọi tên cô trong bóng tối – một âm thanh vừa dịu dàng vừa đầy chiếm hữu.
5 giờ chiều, khi Nhi đang thẫn thờ ngồi bên bàn học, một tin nhắn gửi đến từ một số lạ, nhưng cô biết thừa đó là ai.
"Chú để quên bao thuốc lá dưới gầm giường của cháu. Vứt nó đi giúp chú. Đừng để ai thấy."
Chỉ là một lời dặn dò khô khan, nhưng nó lại khơi dậy trong Nhi một nỗi khao khát điên cuồng. Cô cúi xuống, luồn tay dưới gầm giường và chạm vào một hộp giấy nhỏ cứng cáp. Bên trong vẫn còn vài điếu thuốc. Nhi đưa hộp thuốc lên mũi ngửi, mùi thuốc lá hòa cùng mùi của anh khiến cô nức nở.
Cô nhận ra mình đã lún quá sâu. Lâm không chỉ là cha của bạn thân cô, anh giờ đây là một cơn nghiện mà cô không cách nào dứt ra được. Anh biết cách điều khiển cô bằng những cử chỉ nhỏ nhất, bằng sự im lặng đầy uy quyền và cả những lời dặn dò mang tính che đậy này.
Nhi cầm điện thoại, ngón tay run rẩy gõ dòng chữ: "Cháu vứt rồi. Chúng ta... đừng gặp nhau như thế này nữa."
Nhưng chỉ vài giây sau, cô lại xóa đi. Cô thay bằng một câu hỏi đầy yếu đuối: "Chú có hối hận không?"
Tin nhắn gửi đi, trạng thái "đã xem" hiện lên ngay lập tức, nhưng không có hồi âm. Sự im lặng của Lâm giống như một căn hầm tối, nhốt Nhi vào trong đó với sự dằn vặt không lối thoát.
Đến tối muộn, khi Nhi tưởng như anh sẽ không trả lời, thì điện thoại lại rung lên.
"Hối hận là một sự xa xỉ mà chú không cho phép mình có lúc này, Nhi ạ. Hẹn gặp cháu ở nhà chú vào sáng chủ nhật. Thư sẽ đi lấy chứng chỉ ngoại ngữ cả ngày."
Nhi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn. Đó không phải là một lời mời, đó là một mệnh lệnh. Một mệnh lệnh được bọc trong lớp nhung lụa của sự khao khát. Anh biết cô sẽ không từ chối. Anh biết rằng dưới cái vẻ ngoài ngoan ngoãn, học giỏi kia là một tâm hồn đang gào thét được anh khai phá.
Chủ nhật. Tại căn nhà đầy mùi trầm hương ấy. Khi Minh Thư vắng nhà.
Nhi tựa đầu vào cửa sổ, nhìn ra con hẻm tối. Cô biết mình đang bước vào một trò chơi mà ở đó, người thua cuộc chắc chắn sẽ là cô. Nhưng hương vị của sự phản bội này quá đỗi ngọt ngào, nó khiến cô chấp nhận đánh đổi cả danh dự để được một lần nữa tan chảy trong vòng tay của người đàn ông ấy.