Sáng chủ nhật, bầu trời thành phố cao và xanh ngắt, cái nắng hanh hao của mùa thu rải nhẹ trên những bức tường rêu phong của con ngõ nhỏ. Thế nhưng, đối với Tuệ Nhi, mỗi bước chân tiến về phía căn nhà gỗ của Lâm lại nặng nề như thể cô đang đeo xiềng xích. Cô mặc một chiếc váy len mỏng màu xanh rêu, cổ cao che kín những dấu vết mà đêm hôm đó Lâm đã vô tình để lại.
Minh Thư đã nhắn tin cho cô từ sớm, thông báo rằng mình sẽ ở trung tâm khảo thí đến tận chiều muộn. Nhi nắm chặt quai túi xách, đứng trước cánh cửa gỗ quen thuộc. Tiếng chuông cửa vang lên lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch. Chỉ vài giây sau, cánh cửa mở ra, và Lâm đứng đó.
Hôm nay anh không mặc sơ mi phẳng phiu. Anh mặc một chiếc áo phông đen giản dị, mái tóc hơi rối như thể vừa thức dậy từ một giấc ngủ không trọn vẹn. Không có sự hiện diện của Thư, căn nhà dường như rộng hơn, vắng lặng hơn và hơi lạnh lẽo.
"Vào đi." Lâm nói, giọng anh trầm thấp, không có vẻ gì là vồn vã.
Nhi bước qua bậc cửa, cảm giác tội lỗi ập đến ngay lập tức khi cô nhìn thấy tấm ảnh gia đình của Lâm và Thư đặt trên kệ giày. Thư trong ảnh cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Nhi, như thể đang hỏi: "Bà đến đây để làm gì?"
Lâm dẫn cô vào phòng khách, nhưng anh không ngồi xuống ghế sofa mà đi thẳng vào xưởng mộc phía sau nhà. Tiếng máy bào gỗ vang lên khô khốc, xé tan bầu không khí ngột ngạt. Nhi đứng ở ngưỡng cửa xưởng mộc, quan sát anh làm việc. Dưới ánh nắng xiên khoai hắt qua ô cửa thông gió, những hạt bụi gỗ nhảy múa trong không trung. Lâm đang tập trung vào một khối gỗ lớn, mồ hôi lấm tấm trên trán, bắp tay anh gồng lên theo từng nhịp chuyển động.
"Cháu tưởng... chú bảo cháu đến để nói chuyện?" Nhi lên tiếng, tiếng nói của cô nhỏ bé giữa tiếng máy móc.
Lâm tắt máy. Sự im lặng đột ngột khiến tai Nhi hơi ù đi. Anh đặt dụng cụ xuống, thong thả tháo đôi bao tay lao động ra, ánh mắt chầm chậm hướng về phía cô.
"Đúng là có chuyện để nói." Anh bước tới, kéo một chiếc ghế gỗ lại gần chỗ Nhi. "Nhưng trước tiên, chú muốn cháu nhìn xem chú đang làm gì."
Nhi nhìn xuống khối gỗ. Đó là một chiếc khung tranh cổ đang được phục dựng, nhưng một góc của nó đã bị mục ruỗng nặng nề. Lâm đưa tay vuốt ve phần gỗ hỏng đó, ánh mắt anh đầy sự mâu thuẫn.
"Cái khung này nhìn bề ngoài vẫn rất đẹp, nhưng bên trong nó đã bị mối mọt ăn mòn từ lâu. Nếu chú không đục bỏ phần hỏng đi, nó sẽ sớm sụp đổ." Anh ngước nhìn Nhi, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can cô. "Mối quan hệ của chúng ta cũng vậy, Nhi ạ. Nó là phần hỏng của cái khung này. Chú biết mình nên đục bỏ nó, nhưng bàn tay chú lại không nỡ."
Nhi cảm thấy tim mình thắt lại. "Vậy chú gọi cháu đến đây là để... kết thúc sao?"
Lâm không trả lời ngay. Anh đứng dậy, bước đến sát cạnh Nhi. Mùi gỗ tươi, mùi mồ hôi nam tính và hương đàn hương đặc trưng lại một lần nữa vây hãm lấy cô. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt mu bàn tay qua gò má cô, rồi dừng lại ở chiếc cổ áo cao.
"Chú đã định nói như vậy. Chú đã tự nhủ hàng nghìn lần rằng mình phải dừng lại vì Thư." Bàn tay anh hơi run rẩy, một sự xao động hiếm hoi ở người đàn ông vốn dĩ luôn làm chủ được bản thân. "Nhưng khi nhìn thấy cháu đứng ở cửa, chú lại nhận ra mình là một kẻ hèn nhát. Chú không thể buông tay."
Lâm cúi xuống, hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai Nhi, khiến cô rùng mình. "Trong căn nhà này, mọi ngóc ngách đều có bóng dáng của Thư. Nhưng bây giờ, chú chỉ thấy có cháu."
Sự kìm nén của Lâm dường như đã chạm tới giới hạn cuối cùng. Anh bất ngờ bế bổng Nhi lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn gỗ phẳng lì, giữa những dụng cụ điêu khắc và bụi gỗ. Nhi hốt hoảng bám lấy vai anh, đôi mắt mở to.
"Chú Lâm... ở đây không được... Đây là xưởng của chú..."
"Không ai thấy đâu." Lâm thì thầm, giọng anh trở nên khàn đặc và đầy chiếm hữu. Anh chen vào giữa hai chân cô, ép cô phải đối diện trực tiếp với sự khao khát mãnh liệt trong đôi mắt mình.
Nụ hôn của anh lần này không còn sự thăm dò như đêm ở phòng trọ. Nó mang theo sự dằn vặt, sự trừng phạt và cả một niềm đam mê điên cuồng. Lâm như muốn khảm cô vào sâu trong da thịt mình, như muốn dùng sự thô ráp của đôi bàn tay nghệ nhân để cảm nhận từng tấc da thịt thanh xuân của cô.
Nhi ngửa cổ ra sau, tiếng thở dốc của cô hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa xưởng mộc. Cô cảm thấy mình như một mảnh gỗ mềm, bị anh đục đẽo, gọt giũa theo ý muốn. Cảm giác vụng trộm ngay trong ngôi nhà của bạn thân, chỉ cách phòng ngủ của Thư vài bước chân, tạo nên một sự kích thích tột độ, khiến lý trí cô hoàn toàn tê liệt.
"Nhi... cháu là liều thuốc độc của chú." Lâm lẩm bẩm giữa những nụ hôn cháy bỏng dọc theo xương quai xanh của cô.
Giữa lúc không khí đang nóng bỏng nhất, tiếng chuông điện thoại của căn nhà bất ngờ vang lên từ phòng khách. Cả hai người cùng sững lại. Lâm khựng lại, hơi thở vẫn còn dồn dập, đôi mắt anh lóe lên sự tỉnh táo đầy đau đớn.
Họ đứng yên trong tư thế đó, tim đập như trống trận, cho đến khi tiếng chuông ngừng hẳn. Lâm buông Nhi ra, anh quay lưng lại, hai tay chống lên mặt bàn gỗ, đầu cúi thấp.
"Cháu về đi." Anh nói, giọng nói run rẩy vì phải kiềm chế bản năng. "Nếu cháu còn ở đây thêm một phút nào nữa, chú sẽ không bao giờ để cháu đi được nữa."
Nhi run rẩy chỉnh lại váy áo, bước xuống khỏi bàn gỗ. Cô nhìn bóng lưng của anh – một bóng lưng rộng lớn nhưng đầy rẫy những vết nứt của sự tội lỗi. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi xưởng mộc, băng qua phòng khách và thoát ra ngoài cửa chính.
Khi cánh cửa gỗ khép lại sau lưng, Nhi mới dám hít một hơi thật sâu. Cô nhận ra rằng, từ nay về sau, căn nhà gỗ này sẽ không bao giờ còn là nơi trú ngụ bình yên của tình bạn nữa. Nó đã trở thành một thánh đường của những dục vọng cấm kỵ, nơi mà mỗi hơi thở đều mang vị đắng của sự phản bội.