MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Bố Đơn Thân Của Bạn MìnhChương 7

Người Bố Đơn Thân Của Bạn Mình

Chương 7

1,025 từ · ~6 phút đọc

Nhi rời khỏi căn nhà gỗ với đôi chân lảo đảo. Ánh nắng chủ nhật rực rỡ bên ngoài như đang mỉa mai sự tối tăm trong lòng cô. Cô đi lang thang qua những con phố, mặc cho dòng người qua lại huyên náo, trong tai vẫn còn văng vẳng tiếng thở dốc của Lâm và mùi hương trầm ấm đặc quánh nơi xưởng mộc.

Mối quan hệ này giống như một loại độc dược bọc đường, càng nếm trải sự ngọt ngào của dục vọng, cô càng cảm thấy tâm hồn mình bị ăn mòn.

Về đến phòng trọ, Nhi vứt túi xách sang một bên, đổ gục xuống giường. Cô đưa tay chạm vào môi mình, dường như vẫn còn cảm nhận được sự thô ráp từ đôi bàn tay của Lâm. Điện thoại trong túi xách rung lên liên hồi. Là tin nhắn từ nhóm chat của lớp, rồi đến tin nhắn của mẹ ở quê hỏi thăm. Nhưng cuối cùng, một dòng thông báo từ Minh Thư khiến cô phải ngồi bật dậy.

"Nhi ơi, bà còn ở nhà tôi không? Tôi thi xong sớm hơn dự kiến, đang trên đường về đây. Nếu còn ở đó thì đợi tôi, chúng mình đi ăn lẩu ăn mừng nhé!"

Dòng tin nhắn được gửi cách đây 15 phút.

Nhi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Nếu Thư về nhà sớm hơn, liệu cô bé có bắt gặp cảnh tượng trong xưởng mộc không? Hay ít nhất, Thư sẽ bắt gặp Lâm trong tình trạng hỗn loạn, với hơi thở chưa kịp bình ổn và ánh mắt tràn đầy dục vọng chưa tan? Cô run rẩy gõ phím: "Tôi về rồi Thư ạ, hơi nhức đầu nên về nằm nghỉ sớm. Chúc mừng bà thi tốt nhé!"

Mười phút sau, Thư gọi lại. Nhi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh giọng nói cho thật bình thường rồi mới bắt máy.

"Alo, Thư à?"

"Nhi! Bà về lúc nào thế? Tôi vừa về đến cửa nhà đây. Bố tôi bảo bà vừa về được một lúc. Mà này..." giọng Thư bỗng thấp xuống, pha chút thắc mắc. "Bố tôi lạ lắm. Bố đứng ở xưởng mộc, người đầy bụi gỗ mà tay thì cứ cầm ly rượu vang. Tôi hỏi sao bố không nghỉ ngơi, bố chỉ bảo là 'xưởng hơi ngột ngạt'. Bà có thấy bố tôi có biểu hiện gì lạ lúc bà ở đấy không?"

Nhi siết chặt gối, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. "Chắc... chắc chú Lâm đang đau đầu vì cái khung tranh cổ mà chú ấy kể với tôi thôi. Chú ấy nói phục chế nó khó lắm."

"Ừ, chắc vậy. Bố tôi lúc nào chẳng coi mấy món đồ cổ ấy hơn cả mạng sống." Thư thở dài, rồi lại hào hứng. "Thôi bà nghỉ đi, mai lên trường kể tôi nghe xem hôm nay hai người nói chuyện gì mà bố tôi trông... suy tư thế nhé."

Cúp máy, Nhi buông thệ điện thoại xuống sàn. Sự vô tư của Thư như một bản án lương tâm đè nặng lên ngực cô. Cô bắt đầu sợ hãi. Sợ cái cảm giác phải đối mặt với Thư mỗi ngày, sợ phải nhìn vào đôi mắt tin cậy ấy để rồi nói dối về người cha của bạn mình.

Đêm đó, Lâm không nhắn tin cho cô. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả những lời mệnh lệnh. Nhi biết anh đang đấu tranh. Người đàn ông đạo mạo ấy chắc chắn đang phải trải qua những giờ phút kinh khủng nhất khi đối diện với con gái mình dưới cùng một mái nhà, trong khi ký ức về nụ hôn tội lỗi vẫn còn nóng hổi.

Đến gần 1 giờ sáng, khi Nhi đang chập chờn trong cơn mộng mị, điện thoại bỗng sáng lên. Không phải tin nhắn, mà là một tấm ảnh.

Lâm gửi cho cô tấm hình chụp cái khung tranh cũ trong xưởng mộc mà anh đã nhắc tới lúc chiều. Nhưng lần này, phần gỗ mục ruỗng đã bị đục bỏ, để lại một khoảng trống toác hoác, đau đớn.

Đi kèm tấm ảnh là một dòng chữ: "Chú đã đục bỏ nó rồi, Nhi ạ. Nhưng cái khung giờ đây không còn nguyên vẹn nữa. Nó rỗng tuếch, cũng giống như chú lúc này."

Nhi nhìn chằm chằm vào màn hình, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô hiểu anh đang ám chỉ điều gì. Họ đã phá vỡ ranh giới, và giờ đây, cuộc sống bình lặng trước kia đã vĩnh viễn không thể quay lại. Họ là hai kẻ đồng lõa đang đứng giữa đống đổ nát của đạo đức.

Cô gõ một dòng tin nhắn, rồi lại xóa. Cuối cùng, cô chỉ gửi đi một câu hỏi: "Ngày mai, chú có đến đón Thư ở trường không?"

Lâm trả lời rất nhanh: "Có. 5 giờ chiều. Chú sẽ chờ ở cổng sau."

Cổng sau trường đại học là nơi vắng vẻ, khuất tầm mắt của đám đông sinh viên. Nhi biết đó không phải là cuộc gặp gỡ tình cờ. Anh đang mời gọi cô vào một cuộc hẹn vụng trộm khác, ngay dưới mũi của Minh Thư.

Sự sợ hãi trong Nhi dần bị thay thế bởi một thứ cảm giác kích thích đen tối. Cô nhận ra mình không còn muốn chạy trốn nữa. Cô muốn thấy Lâm, muốn thấy sự kìm nén của anh tan chảy khi nhìn thấy cô giữa đám đông, muốn cảm nhận sự tồn tại của mình trong thế giới bí mật của anh.

Sáng hôm sau, Nhi đến trường với một tâm thế hoàn toàn khác. Cô tô thêm một chút son đỏ, xõa mái tóc dài che đi những dấu vết mơ hồ trên cổ. Khi ngồi cạnh Thư trong giờ học, cô vẫn cười nói, vẫn ghi chép, nhưng thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn đồng hồ.

Mỗi phút trôi qua là một bước tiến gần hơn đến 5 giờ chiều – thời khắc mà lớp mặt nạ của sự tử tế sẽ bị gỡ bỏ, chỉ còn lại "hương vị của sự phản bội" đang âm ỉ cháy.