MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI CŨ KHÔNG NGỦ YÊNChương 1: NGƯỜI CŨ TRONG MỘT CHIỀU MƯA

NGƯỜI CŨ KHÔNG NGỦ YÊN

Chương 1: NGƯỜI CŨ TRONG MỘT CHIỀU MƯA

846 từ · ~5 phút đọc

Chiều đó, mưa rơi không báo trước.

Linh đứng nép dưới mái hiên quán cà phê quen, tay khẽ siết chặt quai túi. Thành phố vào những ngày mưa luôn mang một dáng vẻ khác – chậm hơn, xám hơn, và dễ khiến người ta nhớ về những điều đã cũ. Cô không biết vì sao mình lại chọn dừng chân ở đây, trong một buổi chiều chẳng có kế hoạch gì ngoài việc về nhà sớm.

Có lẽ vì mưa.

Hoặc vì một nỗi trống rỗng rất mơ hồ mà chính cô cũng không gọi tên được.

Bên trong quán, tiếng nhạc jazz cũ vang lên khe khẽ, đủ để lấp đầy khoảng không nhưng không đủ để che đi tiếng mưa đập vào khung kính. Linh gọi một tách cà phê đen, không đường – thói quen cô hình thành sau khi chia tay. Người ta nói, gu cà phê có thể thay đổi cùng một mối quan hệ. Cô không biết điều đó đúng bao nhiêu phần, chỉ biết rằng, trước đây cô từng rất thích vị ngọt.

Cô chọn ngồi gần cửa sổ. Ngoài kia, những dòng xe nối nhau chậm chạp, ánh đèn phản chiếu xuống mặt đường ướt mưa loang loáng như những mảnh ký ức vụn vỡ. Linh chống cằm, ánh mắt vô thức lạc trôi theo những hạt nước đang chảy dài trên kính.

Và rồi, cô nhìn thấy anh.

Nam đứng bên kia đường, dưới một chiếc ô đen. Anh cao hơn trong ký ức của cô, hay có lẽ ký ức đã khiến anh trở nên nhỏ bé hơn rất nhiều. Chiếc áo khoác sẫm màu ôm lấy dáng người gầy gầy quen thuộc. Anh đứng yên, như thể đang do dự điều gì đó, ánh mắt hướng về phía quán cà phê.

Về phía cô.

Tim Linh khẽ chệch một nhịp.

Năm năm.

Năm năm kể từ lần cuối cùng cô nhìn thấy anh – cũng là một ngày mưa, nhưng không có ô, không có lời tạm biệt tử tế, chỉ có một tin nhắn ngắn ngủi và sự im lặng kéo dài đến tận hôm nay.

Cô từng nghĩ mình đã quên.

Hoặc ít nhất, đã quen với việc không nhớ nữa.

Nhưng khoảnh khắc ấy, khi hình ảnh người cũ bất ngờ xuất hiện giữa đời sống hiện tại, Linh mới nhận ra: có những người không cần làm gì cả, chỉ cần đứng đó, là đủ khiến những ký ức tưởng như đã ngủ yên bỗng chốc thức giấc.

Nam bước qua đường, thu chiếc ô lại khi đứng trước cửa quán. Những giọt mưa còn đọng trên vai áo anh. Cánh cửa kính mở ra, kéo theo một luồng gió lạnh và mùi mưa ẩm ướt.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Chỉ một giây thôi, nhưng đủ dài để Linh kịp nhìn thấy sự sững sờ trong ánh mắt anh. Cũng giống như cô, Nam không ngờ sẽ gặp lại Linh ở đây – trong một buổi chiều mưa rất đỗi bình thường.

“Linh?”

Anh gọi tên cô, giọng trầm và khẽ, như sợ làm vỡ một điều gì đó mong manh.

Cô gật đầu, môi khẽ mím lại.

“Nam.”

Hai cái tên cũ vang lên trong không gian, nghe vừa quen vừa xa, như thể đã lâu rồi không ai gọi chúng bằng giọng điệu ấy.

Nam đứng đó, có chút lúng túng. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đã cắt ngắn gọn gàng hơn trước. Linh nhận ra, anh không còn là chàng trai của năm năm về trước – người từng cười rất tươi, nói rất nhiều về những dự định tương lai mà cuối cùng không kịp thực hiện cùng cô.

“Anh… có thể ngồi không?”

Nam hỏi, chỉ vào chiếc ghế đối diện.

Linh im lặng vài giây. Trong đầu cô, hàng trăm câu hỏi chen nhau xuất hiện: Vì sao anh quay về? Năm năm qua anh sống thế nào? Vì sao lại là hôm nay? Nhưng rồi, cô chỉ gật đầu.

“Ừ.”

Nam ngồi xuống. Giữa họ là một chiếc bàn gỗ nhỏ, một tách cà phê đã nguội phân nửa và rất nhiều điều chưa từng được nói ra.

Họ không hỏi thăm nhau như những người bạn cũ. Không có câu “dạo này em thế nào” hay “anh sống ra sao rồi”. Có lẽ vì cả hai đều biết, những câu hỏi ấy quá lớn để gói gọn trong một buổi chiều mưa.

“Em vẫn thích ngồi gần cửa sổ.”

Nam nói, ánh mắt nhìn ra ngoài.

Linh khẽ cười.

“Anh vẫn nhớ những chuyện không quan trọng.”

“Có những chuyện tưởng không quan trọng, nhưng anh lại nhớ rất lâu.”

Nam đáp, giọng thấp xuống.

Cô không trả lời. Bàn tay đặt trên tách cà phê khẽ run lên, rất nhẹ, đến mức chính cô cũng không chắc đó có phải do lạnh hay không.

Mưa ngoài kia vẫn rơi, đều đặn và dai dẳng. Trong khoảnh khắc ấy, Linh chợt hiểu ra một điều: người cũ không đáng sợ vì họ quay lại, mà đáng sợ vì họ mang theo cả một phần quá khứ mà ta chưa từng thật sự khép lại.

Và buổi chiều mưa này, có lẽ chỉ mới là sự bắt đầu.