901 từ · ~5 phút đọc
Quán cà phê dần đông hơn khi mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngớt. Tiếng thìa chạm vào thành cốc, tiếng ghế kéo nhẹ trên sàn gỗ, tất cả tạo thành một thứ âm thanh nền vừa đủ để che đi sự im lặng giữa Linh và Nam.
Họ ngồi đối diện nhau, nhưng cảm giác như đang ở hai đầu của một đoạn đường rất dài.
Nam là người phá vỡ sự im lặng trước.
“Em… vẫn uống cà phê đen à?”
Linh khẽ lắc đầu.
“Không. Trước đây thì có. Bây giờ thì chỉ là… quen rồi.”
Nam gật đầu, ánh mắt dừng lại trên tách cà phê của cô. Có những thói quen, khi đã hình thành, người ta không còn nhớ lý do ban đầu nữa. Anh hiểu điều đó. Anh là người đã tạo ra không ít thói quen cho Linh – và cũng là người rời đi khi cô còn chưa kịp quen với việc thiếu anh.
“Anh không nghĩ sẽ gặp em ở đây.”
Nam nói, giọng chậm rãi.
“Em cũng vậy.”
Linh đáp. “Em nghĩ thành phố này đủ rộng để người cũ không cần phải gặp lại.”
Nam cười nhẹ, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.
“Anh đã từng nghĩ như vậy.”
Anh gọi một tách cà phê sữa nóng. Khi nhân viên mang ra, Linh thoáng nhận ra tay anh hơi run lúc cầm cốc. Một chi tiết rất nhỏ, nhưng đủ để khiến cô nhận ra: không chỉ mình cô cảm thấy không thoải mái trong cuộc gặp gỡ này.
“Anh về khi nào?”
Linh hỏi, cuối cùng cũng chạm đến một câu hỏi thật sự.
“Cách đây gần một tháng.”
Nam đáp. “Ban đầu chỉ định ở tạm. Nhưng rồi… anh chưa rời đi.”
“Còn công việc của anh?”
“Vẫn vậy. Chỉ là chuyển địa điểm.”
Linh gật đầu. Cô không hỏi thêm. Năm năm là khoảng thời gian đủ dài để mỗi người có một cuộc sống riêng, và cô không chắc mình có quyền đào sâu vào cuộc sống của anh nữa.
Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Những giọt nước đập mạnh vào cửa kính, trượt dài xuống, để lại những vệt mờ nhòe như chính cảm xúc của cô lúc này.
“Em vẫn sống ở chỗ cũ?”
Nam hỏi.
“Không.”
Linh lắc đầu. “Em chuyển đi sau khi… mọi chuyện kết thúc.”
Cô không nói từ chia tay. Có những từ, dù đã quen thuộc, nhưng mỗi lần thốt ra vẫn khiến cổ họng nghẹn lại.
Nam im lặng. Anh cúi đầu, nhìn vào tách cà phê trước mặt, như thể đang tìm kiếm điều gì đó dưới lớp bọt sữa mỏng manh.
“Anh xin lỗi.”
Cuối cùng, anh nói.
Hai chữ rất nhẹ, nhưng lại khiến Linh khẽ giật mình.
“Vì điều gì?”
Cô hỏi, giọng bình thản đến mức chính cô cũng ngạc nhiên.
“Vì đã rời đi mà không giải thích.”
Nam ngẩng lên, ánh mắt thẳng thắn. “Vì đã để em phải tự mình trải qua rất nhiều thứ.”
Linh mím môi. Năm năm trước, cô từng chờ đợi lời xin lỗi này đến mức tuyệt vọng. Cô tưởng rằng, khi nghe được nó, mình sẽ khóc, sẽ trách móc, hoặc ít nhất là sẽ cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng bây giờ, điều cô cảm nhận được chỉ là một khoảng trống mơ hồ.
“Anh xin lỗi vì đã không đủ dũng cảm.”
Nam nói tiếp. “Nhưng anh không mong em phải tha thứ.”
Linh nhìn anh thật lâu. Gương mặt trước mắt cô quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ. Những đường nét đã cứng cáp hơn, ánh mắt trầm hơn, không còn nét bồng bột của chàng trai năm nào.
“Em không giận anh nữa.”
Cuối cùng, cô nói. “Nhưng cũng không phải vì em đã quên.”
Nam khẽ gật đầu.
“Anh hiểu.”
Họ lại rơi vào im lặng. Nhưng lần này, sự im lặng không còn nặng nề như trước. Nó giống như một khoảng nghỉ cần thiết, để cả hai có thể thở và sắp xếp lại những suy nghĩ lộn xộn trong đầu.
Linh nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng quen thuộc lan trên đầu lưỡi. Cô chợt nhận ra, cảm xúc dành cho Nam cũng giống như tách cà phê này – không còn ngọt, nhưng cũng không còn khiến cô muốn tránh né.
“Chúng ta…”
Nam lên tiếng, rồi dừng lại.
“Chúng ta thì sao?”
Linh hỏi.
“Có thể… nói chuyện thêm không? Ý anh là, không phải hôm nay. Khi em thấy sẵn sàng.”
Linh nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa đã bắt đầu thưa dần, để lộ bầu trời xám nhạt phía sau. Có những cuộc gặp gỡ không cần câu trả lời ngay lập tức. Có những mối quan hệ không thể vội vàng đặt tên.
“Em không hứa.”
Cô nói. “Nhưng em sẽ không trốn tránh.”
Nam mỉm cười. Lần này, nụ cười của anh có chút nhẹ nhõm.
“Vậy là đủ rồi.”
Khi họ đứng dậy rời quán, mưa đã ngừng hẳn. Trên vỉa hè, những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn đường vừa bật sáng. Linh bước đi chậm rãi, cảm nhận nhịp tim mình đã bình ổn hơn so với lúc ban đầu.
Người cũ không biến mất chỉ vì ta không gọi tên họ nữa. Nhưng đôi khi, chỉ cần đối diện, ta mới biết: có những khoảng lặng không phải để quay lại, mà để hiểu rằng mình đã khác đi rất nhiều.
Và cuộc gặp gỡ này, có lẽ chỉ mới mở ra một chương khác – không ồn ào, nhưng đủ để khiến cả hai phải suy nghĩ lại về những điều từng bỏ lỡ.