MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI CŨ KHÔNG NGỦ YÊNChương 3: THÀNH PHỐ KHÔNG CÒN QUEN NHƯ TRƯỚC

NGƯỜI CŨ KHÔNG NGỦ YÊN

Chương 3: THÀNH PHỐ KHÔNG CÒN QUEN NHƯ TRƯỚC

895 từ · ~5 phút đọc

Linh luôn nghĩ mình đã quen với thành phố này.

Quen với những con đường đông đúc vào giờ tan tầm, quen với tiếng còi xe dồn dập, quen với những buổi sáng vội vàng và những buổi tối trở về trong mệt mỏi. Nhưng sáng hôm đó, khi bước ra khỏi nhà, cô bỗng nhận ra có điều gì đó rất khác.

Có lẽ vì Nam đã quay về.

Thành phố vẫn thế, nhưng cảm giác của cô thì không. Mỗi góc phố, mỗi quán quen bỗng dưng trở nên nhạy cảm hơn, như thể chỉ cần ngoảnh đầu lại là có thể bắt gặp một ký ức cũ đang đứng chờ.

Linh đi bộ chậm rãi đến công ty. Cô không vội. Đêm qua, cô đã trằn trọc rất lâu, đầu óc đầy ắp hình ảnh của buổi chiều mưa hôm trước. Giọng nói của Nam, ánh mắt của anh, và cách anh nói lời xin lỗi – tất cả cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, không ồn ào nhưng dai dẳng.

Cô từng nghĩ, gặp lại người cũ sẽ khiến mình yếu đuối. Nhưng hoá ra, điều khiến cô mệt mỏi nhất lại là sự tỉnh táo. Cô biết rõ mình đang ở đâu, đang nghĩ gì, và đang sợ điều gì.

Giờ nghỉ trưa, Linh chọn một quán ăn nhỏ gần công ty. Cô ngồi một mình, gọi suất cơm quen thuộc. Trong lúc chờ đợi, cô vô thức mở điện thoại, dừng lại ở danh bạ. Tên Nam vẫn còn đó – không đổi, không xoá, chỉ bị đẩy xuống rất sâu, như một kỷ niệm được cất gọn nhưng chưa từng bị vứt bỏ.

Cô tắt màn hình, tự trách mình vì sự do dự không cần thiết.

Ở một góc khác của thành phố, Nam đứng trước toà nhà cũ nơi anh từng làm việc năm xưa. Bảng hiệu đã được thay mới, màu sơn sáng hơn, nhưng bố cục vẫn vậy. Anh đứng nhìn rất lâu, như thể đang cố tìm lại cảm giác quen thuộc của một phiên bản cũ của chính mình.

Năm năm trước, anh rời đi với một tâm thế trốn chạy. Khi đó, anh nghĩ chỉ cần thay đổi môi trường, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng có những điều, dù đi xa đến đâu, vẫn theo ta rất sát.

Anh không ngờ, thành phố này lại chào đón mình bằng cách trả lại Linh.

Nam bước đi trên con đường cũ, nơi hai người từng nắm tay nhau vào những buổi tối muộn. Quán bánh mì góc phố vẫn còn, chỉ đổi chủ. Cây bàng trước cổng trường cũ đã cao hơn rất nhiều. Mọi thứ vừa quen, vừa xa, giống hệt cảm giác của anh khi ngồi đối diện Linh trong quán cà phê hôm đó.

Anh lấy điện thoại ra, nhìn vào cuộc trò chuyện trống rỗng mang tên cô. Suốt năm năm qua, anh chưa từng nhắn một tin nào. Không phải vì anh không muốn, mà vì anh sợ. Sợ phá vỡ cuộc sống mới mà cô có thể đã xây dựng. Sợ rằng, sự xuất hiện của mình chỉ khiến mọi thứ rối thêm.

Nhưng bây giờ, anh đã ở đây.

Buổi chiều, Linh tan làm sớm hơn thường lệ. Cô quyết định đi bộ một đoạn dài thay vì bắt xe. Thành phố vào giờ này dịu hơn, nắng xiên qua những tán cây, tạo thành những vệt sáng nhạt trên vỉa hè.

Cô dừng lại trước một tiệm sách cũ. Đây là nơi Nam từng dẫn cô đến, trong một buổi chiều rất xa. Khi đó, anh nói cô có mùi của sách – nhẹ, cũ, nhưng dễ khiến người ta muốn ở lại lâu hơn. Linh đã từng cười rất nhiều vì câu nói ấy.

Cô đứng đó vài phút, rồi quay đi. Có những nơi không phải vì còn yêu mà ta dừng lại, mà vì ta cần chắc chắn rằng, ký ức đã không còn khả năng kéo mình lùi về phía sau.

Tối đến, Linh nhận được một tin nhắn.

Nam: “Anh không biết có nên nhắn không. Chỉ là… anh muốn hỏi em có khoẻ không.”

Cô nhìn màn hình rất lâu. Tin nhắn không dài, không tha thiết, cũng không ép buộc. Nó giống như một cánh cửa mở hé – đủ để người bên kia có thể bước vào, hoặc nhẹ nhàng đóng lại.

Linh: “Em ổn. Cảm ơn anh.”

Ba chữ. Vừa đủ lịch sự, vừa đủ khoảng cách.

Nam nhìn thấy tin nhắn trả lời khi đang đứng trên ban công căn hộ tạm thuê. Trời đã tối hẳn, những ánh đèn trong thành phố sáng lên như những vì sao bị nhốt lại dưới mặt đất. Anh thở ra một hơi dài. Anh biết, mọi chuyện sẽ không thể nhanh.

Và cũng không nên nhanh.

Thành phố này không còn quen như trước, bởi vì những con người sống trong nó đã khác. Không ai còn là phiên bản của năm năm về trước. Nhưng có lẽ, chính sự xa lạ ấy mới là điều cần thiết – để nếu có tiến lại gần, họ sẽ bước đi chậm rãi và tỉnh táo hơn.

Ở hai đầu thành phố, Linh và Nam cùng nhìn ra khoảng không đầy ánh đèn. Cả hai đều hiểu, cuộc gặp gỡ kia không phải là ngẫu nhiên. Nhưng nó cũng không phải là lời hứa.

Chỉ là một khởi đầu rất khẽ.