MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI CŨ KHÔNG NGỦ YÊNChương 10: ĐÊM MƯA KHÔNG NGỦ

NGƯỜI CŨ KHÔNG NGỦ YÊN

Chương 10: ĐÊM MƯA KHÔNG NGỦ

564 từ · ~3 phút đọc

Mưa bắt đầu rơi từ lúc thành phố lên đèn.

Không ào ạt, không dữ dội, chỉ là những hạt mưa nhỏ rơi đều, đủ để làm ướt mặt đường và kéo dài nỗi trống trải trong lòng người đang thức.

Linh nằm nghiêng trên giường, điện thoại đặt úp bên cạnh. Cô không mở ra, nhưng biết chắc nó sẽ không rung thêm nữa. Tin nhắn cuối cùng giữa cô và Nam dừng lại ở câu chào ngủ ngon, lịch sự đến mức an toàn.

An toàn… nhưng không khiến người ta ngủ được.

Linh xoay người, nhìn lên trần nhà tối mờ. Những đêm mưa thế này, năm xưa cô và Nam thường ngồi cạnh cửa sổ, cùng nghe mưa rơi, cùng nói những chuyện không đầu không cuối. Khi ấy, cô chưa từng nghĩ có ngày chỉ cần một buổi hẹn đi dạo thôi cũng khiến tim mình nặng đến vậy.

Cô tự hỏi: Mình đang chờ điều gì?

Một lời xin lỗi rõ ràng hơn?

Một lời hứa cho tương lai?

Hay chỉ là xác nhận rằng cảm xúc này vẫn còn ý nghĩa?

Ở căn phòng khác, Nam cũng chưa ngủ.

Anh ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng hắt xuống những tập giấy chưa kịp sắp xếp. Bên ngoài cửa sổ, mưa làm mờ những ánh đèn xa. Anh nhớ rất rõ, Linh từng ghét những đêm mưa kéo dài – vì chúng khiến cô dễ nghĩ ngợi.

Nam cầm điện thoại lên, gõ vài chữ, rồi lại xoá. Anh không muốn nhắn thêm điều gì có thể khiến Linh phải bối rối trong đêm. Có những lúc, im lặng là cách duy nhất để tôn trọng cảm xúc của người khác.

Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt. Ký ức cũ không ùa về như cơn sóng, mà lặng lẽ như hơi nước ngấm vào da thịt. Những lần anh đã bỏ qua cảm xúc của Linh, những lúc anh chọn im lặng thay vì đối diện. Anh hiểu, nếu ngày mai họ gặp nhau, anh không thể chỉ mang theo hoài niệm.

Gần nửa đêm, mưa vẫn chưa dứt.

Linh rời giường, pha một tách trà nóng. Hơi nước bốc lên làm mờ kính, khiến căn bếp nhỏ trở nên ấm hơn một chút. Cô ngồi xuống ghế, tay ôm lấy tách trà, và lần đầu tiên trong nhiều năm, cô cho phép mình nghĩ đến Nam mà không gạt đi.

Có thể mình chưa sẵn sàng.

Nhưng mình cũng không muốn phủ nhận cảm xúc này nữa.

Điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn đến từ Nam.

“Mưa to quá. Em nhớ mang áo khoác ngày mai nhé.”

Chỉ một câu nhắc nhở rất bình thường. Nhưng Linh thấy sống mũi mình cay cay. Không phải vì mưa, mà vì sự quan tâm không đòi hỏi đáp trả.

Cô trả lời:

“Em biết rồi. Ngủ sớm đi.”

Nam đọc tin nhắn, mỉm cười. Anh đặt điện thoại xuống, tắt đèn. Mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng trong lòng anh, có thứ gì đó đã lắng lại.

Đêm mưa không ngủ – không phải vì nhớ quá nhiều, mà vì cả hai đều đang học cách đối diện với điều chưa kịp gọi tên.

Và khi thành phố chìm dần vào giấc ngủ, Linh hiểu rằng: ngày mai, dù buổi hẹn ấy có dẫn họ đi đâu, cô cũng sẽ bước tới với một tâm thế khác – chậm hơn, tỉnh táo hơn, và không còn trốn tránh chính mình.