MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI CŨ KHÔNG NGỦ YÊNChương 9: NGƯỜI THỨ BA KHÔNG XUẤT HIỆN

NGƯỜI CŨ KHÔNG NGỦ YÊN

Chương 9: NGƯỜI THỨ BA KHÔNG XUẤT HIỆN

674 từ · ~4 phút đọc

Không ai xen vào giữa Linh và Nam.

Không có một người mới xuất hiện để tạo ra ghen tuông. Không có hiểu lầm, không có lời đồn đại. Chỉ có hai người đã từng rất yêu, nay đứng trước nhau với tất cả sự tỉnh táo mà năm xưa họ không có.

Chính điều đó mới khiến mọi thứ trở nên khó khăn.

Linh nhận ra mình bắt đầu để ý đến Nam nhiều hơn mức cần thiết. Không phải bằng sự mong chờ rõ rệt, mà bằng những chi tiết rất nhỏ: anh nhắn tin vào những khung giờ vừa phải, không quá sớm, không quá muộn; anh hỏi thăm, nhưng không truy vấn; anh ở đó, nhưng không bước vào.

Sự hiện diện vừa đủ ấy khiến cô không thể viện cớ để né tránh.

Một buổi tối cuối tuần, Linh gặp Mai – người bạn thân đã chứng kiến gần như trọn vẹn mối tình của cô và Nam năm xưa. Hai người ngồi trong một quán ăn yên tĩnh, ánh đèn dịu, mùi thức ăn quen thuộc.

“Dạo này nhìn cậu khác lắm.”

Mai nói, vừa khuấy ly nước vừa quan sát Linh. “Không buồn, nhưng cũng không hoàn toàn vui.”

Linh cười nhẹ.

“Chắc vì mình đang nghĩ nhiều.”

“Về ai?”

Mai hỏi thẳng.

Linh im lặng một chút, rồi đáp:

“Người cũ.”

Mai không tỏ ra ngạc nhiên. Cô chỉ thở ra một hơi dài.

“Mình đoán vậy.”

“Cậu có giận mình không?”

Linh hỏi. “Vì đã để anh ấy quay lại.”

“Không.”

Mai lắc đầu. “Mình chỉ sợ cậu lại tự làm đau mình thôi.”

Linh gật đầu.

“Mình cũng sợ.”

Không ai khuyên Linh nên quay lại hay dứt khoát rời đi. Vì cả hai đều hiểu, những lựa chọn như thế này không thể đưa ra bằng lời khuyên.

Trên đường về, Linh đi bộ một đoạn dài. Thành phố về đêm lặng hơn, nhưng không hề ngủ. Những ánh đèn hắt xuống vỉa hè, kéo dài bóng người cô độc.

Cô nghĩ, nếu có một người thứ ba xuất hiện, mọi chuyện có lẽ sẽ dễ hơn. Có lý do để từ chối, có cớ để rời đi. Nhưng không có ai cả. Chỉ có Nam – đứng yên ở một khoảng cách vừa đủ, và Linh – phải tự hỏi lòng mình.

Ở một nơi khác, Nam cũng đang đối diện với chính mình.

Một người bạn cũ gặp anh trong một buổi tiệc nhỏ, hỏi nửa đùa nửa thật:

“Về đây rồi, có ai chưa?”

Nam lắc đầu.

“Chưa.”

“Vẫn chưa quên người cũ à?”

Người kia hỏi tiếp.

Nam không phủ nhận.

“Có những người không cần quên.”

Anh không kể cho ai nghe về Linh. Không phải vì giấu, mà vì anh chưa muốn tạo ra một áp lực vô hình nào cho cô. Anh biết, chỉ cần một tin đồn nhỏ cũng đủ khiến Linh phải đưa ra lựa chọn khi chưa sẵn sàng.

Đêm đó, Nam nhận được tin nhắn từ Linh.

“Cuối tuần này anh rảnh không?”

Anh nhìn màn hình rất lâu trước khi trả lời.

“Anh rảnh. Nhưng tuỳ em.”

Câu trả lời không vội vàng, không thúc ép. Linh đọc xong, cảm thấy tim mình khẽ chùng xuống. Cô không chắc đó là nhẹ nhõm hay lo lắng.

Cô nhắn lại:

“Đi dạo thôi. Không cần nói chuyện nhiều.”

Nam trả lời ngay:

“Được.”

Chỉ hai chữ, nhưng đủ để cả hai hiểu: không ai đang cố chiếm lấy vị trí của ai trong đời sống người kia. Không có người thứ ba, cũng không có sự thay thế. Chỉ có hai con người đang học cách đứng cạnh nhau mà không làm tổn thương nhau thêm lần nữa.

Linh đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố sáng đèn, nhưng lòng cô yên hơn những ngày trước. Cô nhận ra, điều khó nhất không phải là quyết định quay lại hay rời đi, mà là dám ở trong một mối quan hệ không có rào chắn – nơi mọi cảm xúc đều phải được đối diện một cách trung thực.

Người thứ ba không xuất hiện.

Nhưng sự lựa chọn thì đã bắt đầu hình thành – rất chậm, rất sâu, và không thể quay đầu.