766 từ · ~4 phút đọc
Sau lần gặp ở hiệu sách, Linh và Nam không nhắn tin cho nhau nhiều.
Không phải vì không nghĩ đến, mà vì cả hai đều hiểu: sự im lặng lúc này không phải là xa cách, mà là một dạng giữ gìn. Giữ cho cảm xúc không đi quá nhanh, giữ cho những vết thương cũ không bị chạm lại một cách vội vàng.
Nhưng càng giữ, Linh càng nhận ra một điều: khoảng cách ấy bắt đầu có hình dạng.
Nó không còn mơ hồ như trước. Nó là cảm giác khi điện thoại rung lên mà cô không chắc mình có muốn là người trả lời đầu tiên hay không. Là lúc đi ngang qua quán quen, trong đầu chợt nghĩ “Nếu gặp anh ở đây thì sao?” rồi lại tự trách mình vì suy nghĩ đó.
Linh không kể với ai về việc Nam đã quay về.
Không phải vì cô giấu giếm, mà vì cô không biết phải gọi mối quan hệ này là gì. Người cũ thì quá thân. Người quen thì quá xa. Một cái tên không đủ chính xác khiến cô ngại nhắc đến.
Buổi chiều thứ sáu, Linh tan làm muộn. Trời đổ mưa nhẹ, không đủ lớn để phải trú, nhưng đủ dai để khiến người ta thấy mệt. Cô bước vội trên vỉa hè, mắt nhìn thẳng, đầu óc trống rỗng.
“Linh.”
Giọng gọi quen vang lên từ phía sau. Cô dừng lại, quay đầu. Nam đứng cách cô vài mét, không ô, áo sơ mi đã ướt lấm tấm. Anh nhìn cô, ánh mắt có chút ngạc nhiên – như thể chính anh cũng không ngờ sẽ gặp cô ở đây.
“Trùng hợp thật.”
Anh nói, bước lại gần.
“Ừ.”
Linh đáp. “Anh cũng tan làm muộn à?”
Nam gật đầu.
“Anh đang định tìm chỗ trú mưa.”
Linh nhìn quanh. Không có quán nào gần đó. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Cô do dự vài giây, rồi mở túi, lấy chiếc ô nhỏ.
“Đi chung không?”
Cô hỏi, giọng bình thản.
Nam hơi sững lại, rồi mỉm cười.
“Được chứ.”
Hai người đứng chung dưới một chiếc ô không lớn. Khoảng cách giữa họ gần đến mức Linh có thể cảm nhận được hơi ấm từ người anh, và mùi quen thuộc rất nhẹ – không còn là mùi nước hoa cũ, mà là mùi của một người đã khác.
Họ bước đi chậm rãi. Không ai nói gì trong vài phút đầu. Tiếng mưa rơi đều đều trên mặt ô, như một nhịp đệm cho những suy nghĩ chưa kịp thành lời.
“Em có khó chịu không?”
Nam hỏi, phá vỡ sự im lặng. “Ý anh là… khi gặp anh.”
Linh suy nghĩ một chút.
“Không khó chịu.”
Cô nói. “Nhưng cũng không thoải mái hoàn toàn.”
Nam gật đầu.
“Anh đoán vậy.”
“Khoảng cách này…”
Linh tiếp tục, mắt nhìn thẳng phía trước. “Nó vừa đủ để em không bị cuốn lại. Nhưng cũng đủ gần để em phải nghĩ.”
Nam không đáp ngay. Anh bước chậm lại nửa nhịp, như để không tiến sát hơn.
“Anh không muốn làm em đau thêm lần nào nữa.”
“Em biết.”
Linh nói. “Nhưng đôi khi, chỉ cần anh ở đó thôi, cũng đủ để những chuyện cũ… cựa mình.”
Mưa rơi nặng hơn. Linh nhận ra tay mình hơi run khi cầm ô. Không phải vì lạnh.
Họ dừng lại trước ngã rẽ nơi Linh phải tách ra. Cô thu ô lại, mưa ngay lập tức chạm vào tóc và vai áo. Nam đứng đối diện cô, khoảng cách bỗng trở nên rất rõ.
“Linh.”
Anh gọi, giọng trầm. “Nếu em cần anh lùi lại, anh sẽ làm.”
Cô nhìn anh, rất lâu. Trong ánh đèn đường mờ, cô thấy sự kiềm chế trong ánh mắt ấy – thứ mà Nam của năm xưa chưa từng có.
“Chưa cần.”
Cô nói khẽ. “Nhưng em cần anh đi chậm.”
Nam mỉm cười, nụ cười không có chút miễn cưỡng nào.
“Anh có thể.”
Họ đứng đó thêm vài giây, rồi Linh quay đi. Cô không ngoảnh lại, nhưng vẫn cảm nhận được ánh nhìn của Nam phía sau lưng mình.
Về đến nhà, Linh thay áo, pha một tách trà nóng, rồi ngồi bên cửa sổ. Mưa vẫn rơi, đều và dai. Cô nghĩ về câu nói của mình – đi chậm – và nhận ra đó không chỉ là yêu cầu dành cho Nam, mà còn là lời nhắc nhở cho chính cô.
Khoảng cách vừa đủ để đau, đôi khi là điều cần thiết. Nó không để ta chạy trốn, nhưng cũng không cho phép ta lao vào những điều chưa sẵn sàng.
Và trong khoảng cách ấy, Linh hiểu rằng: cảm xúc chưa biến mất. Chúng chỉ đang chờ được gọi tên – vào đúng thời điểm.