834 từ · ~5 phút đọc
Linh không ngờ mình sẽ gặp Nam sớm như vậy.
Buổi chiều hôm đó, cô ghé hiệu sách cũ ở cuối phố – nơi cô vẫn thường đến mỗi khi cần một khoảng lặng. Trời không mưa, nhưng bầu không khí mang theo cảm giác âm ẩm quen thuộc sau cơn mưa đêm trước. Hiệu sách nhỏ, ánh đèn vàng, mùi giấy cũ và gỗ trộn lẫn vào nhau, khiến người ta dễ quên đi thời gian.
Linh đứng giữa hai kệ sách cao, tay lướt nhẹ trên những gáy sách sờn màu. Cô không tìm cuốn nào cụ thể, chỉ đơn giản là để mình chậm lại sau một ngày làm việc dài.
“Em vẫn thích mấy chỗ như thế này.”
Giọng nói vang lên phía sau khiến Linh khựng lại. Không cần quay đầu, cô cũng biết là ai.
Cô hít nhẹ một hơi, rồi mới chậm rãi xoay người. Nam đứng cách cô vài bước, trên tay cầm một cuốn tiểu thuyết cũ. Anh mặc áo sơ mi màu nhạt, tay áo xắn lên gọn gàng. Không có vẻ gì là cố tình xuất hiện, nhưng cũng không hẳn là tình cờ.
“Anh theo dõi em à?”
Linh hỏi, nửa đùa nửa thật.
Nam lắc đầu.
“Không. Anh chỉ… nhớ là em hay đến đây.”
Cô gật đầu, không nói gì thêm. Sự im lặng giữa họ lần này không còn gượng gạo, nhưng cũng chưa đủ gần để thoải mái. Nó giống như một sợi dây mảnh, chỉ cần kéo mạnh một chút là sẽ đứt.
“Anh mới chuyển đến gần đây.”
Nam nói, như để giải thích cho sự xuất hiện của mình. “Đi ngang qua, thấy quen nên vào.”
Linh không hỏi quen vì sách, hay quen vì cô.
Họ đứng cạnh nhau giữa những kệ sách hẹp, vai gần chạm vào nhau. Linh nhận ra mình không lùi lại. Điều đó khiến cô hơi ngạc nhiên, nhưng không khó chịu. Có lẽ, khoảng cách này vừa đủ để cô kiểm soát được cảm xúc của mình.
“Anh còn giữ thói quen đọc mấy cuốn cũ à?”
Cô hỏi.
Nam giơ cuốn sách trên tay.
“Ừ. Mấy cuốn này đọc chậm. Không khiến người ta thấy phải chạy theo điều gì.”
Linh mỉm cười nhẹ. Cô nhớ, Nam từng là người luôn vội. Vội yêu, vội lớn, vội rời đi. Việc anh nói về sự chậm rãi khiến cô không khỏi suy nghĩ.
Họ cùng chọn sách, mỗi người một góc, thỉnh thoảng trao đổi vài câu rất ngắn. Không ai hỏi về những năm đã qua. Không ai nhắc đến chuyện cũ. Cuộc gặp gỡ diễn ra nhẹ nhàng đến mức, nếu không để ý, người ta có thể nghĩ họ chỉ là hai người quen tình cờ gặp nhau.
Khi ra quầy tính tiền, Linh nhận ra ngoài trời đã nhá nhem tối. Cô xách túi sách, định chào tạm biệt thì Nam lên tiếng.
“Em có vội về không?”
“Không.”
Cô đáp sau một giây ngắn ngủi.
“Anh biết một quán nhỏ gần đây. Chỉ là… nếu em thấy ổn.”
Linh nhìn anh. Trong ánh đèn vàng hắt ra từ cửa tiệm, gương mặt Nam trông bình thản, không có sự nài nỉ, cũng không có mong đợi quá mức. Chỉ là một lời đề nghị rất chừng mực.
“Đi một lát thôi.”
Cô nói.
Quán nhỏ nằm trong một con hẻm yên tĩnh. Không đông khách, chỉ có vài người ngồi rải rác. Linh chọn bàn gần cửa sổ. Nam gọi hai ly trà nóng, không hỏi ý kiến cô – và kỳ lạ là, cô không phản đối. Anh vẫn nhớ những chi tiết nhỏ, nhưng không dùng chúng để tiến sát hơn.
“Em ổn chứ?”
Nam hỏi, khi họ đã ngồi xuống.
“Ổn.”
Linh đáp. “Chỉ là thấy mọi thứ hơi lạ.”
“Anh cũng vậy.”
Nam cười nhẹ. “Nhưng có lẽ, lạ không hẳn là xấu.”
Linh nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đường phản chiếu lên mặt kính, thành những vệt sáng dài. Cô nghĩ, có những mối quan hệ không cần được gọi tên ngay. Chỉ cần tồn tại, đúng chỗ, đúng khoảng cách.
Khi họ chia tay trước cửa quán, Nam không đề nghị đưa cô về. Linh nhận ra điều đó và thầm cảm ơn. Cô cần không gian để tự mình cảm nhận những thay đổi đang diễn ra rất chậm, nhưng rất rõ.
“Gặp em như thế này…”
Nam nói, rồi dừng lại. “Anh thấy nhẹ hơn.”
Linh gật đầu.
“Em cũng vậy. Nhưng nhẹ không có nghĩa là muốn quay lại.”
“Anh biết.”
Nam đáp ngay. “Và anh không mong điều đó.”
Linh nhìn anh thêm một lần nữa, rồi quay đi. Trên đường về, bước chân cô chậm rãi. Cô không thấy bối rối, cũng không thấy sợ. Chỉ thấy trong lòng mình xuất hiện một khoảng trống mới – không đau, nhưng đủ để nhận ra: cảm xúc đang dịch chuyển.
Lần gặp thứ hai không hẹn trước này không phải để khơi lại quá khứ, mà để cả hai nhận ra rằng, họ đã không còn là những người của ngày xưa nữa.
Và đôi khi, chính điều đó mới khiến người ta phải cẩn trọng hơn.