821 từ · ~5 phút đọc
Linh thức dậy trước chuông báo thức.
Ánh nắng sớm len qua rèm cửa, rơi thành những vệt mỏng trên sàn nhà. Căn hộ nhỏ của cô yên tĩnh, gọn gàng, không có dấu vết của một người thứ hai. Linh nằm thêm vài phút, lắng nghe nhịp thở của chính mình, rồi mới chậm rãi ngồi dậy.
Cuộc sống của cô bây giờ vận hành theo một nhịp rất đều.
Sáng đi làm, trưa ăn vội, tối về nhà, đọc sách hoặc xem một bộ phim cũ. Không quá bận rộn, cũng không quá rảnh rỗi. Đủ để cô không phải suy nghĩ nhiều, nhưng cũng đủ trống để những ý nghĩ không mời mà đến có thể len vào.
Linh từng sợ sự yên ổn này.
Những năm đầu sau chia tay, mỗi buổi sáng thức dậy một mình đều khiến cô thấy hụt hẫng. Nhưng dần dần, cô học cách sắp xếp lại mọi thứ: từ căn nhà, công việc, cho đến cảm xúc. Cô không còn chờ ai đó nhắn tin chúc ngủ ngon, cũng không mong có người cùng đi ăn tối mỗi ngày.
Cô học cách tự chăm sóc mình, và thấy ổn với điều đó.
Ở công ty, Linh được mọi người tin tưởng. Cô không nói nhiều, nhưng làm việc cẩn thận. Có đồng nghiệp từng hỏi đùa:
“Sao lúc nào cũng thấy Linh có vẻ ổn vậy?”
Cô chỉ cười.
“Vì nếu không ổn thì cũng chẳng biết làm sao hơn.”
Giờ nghỉ trưa, Linh thường ra công viên nhỏ gần công ty. Cô mang theo một cuốn sách, nhưng hiếm khi đọc hết một chương. Phần lớn thời gian, cô chỉ ngồi đó, nhìn người qua lại, và để đầu óc mình trôi đi đâu đó rất xa.
Cô không còn nhớ rõ khoảnh khắc mình bắt đầu thôi đợi Nam là khi nào. Chỉ biết rằng, có một buổi tối, cô nhận ra mình đã không còn mở điện thoại mỗi vài phút để kiểm tra xem có tin nhắn mới hay không. Và khi nhận ra điều đó, cô vừa buồn, vừa nhẹ nhõm.
Buổi chiều, Linh ghé siêu thị mua ít đồ. Cô quen với việc tự tay chọn rau, chọn hoa, và tự mang chúng về nhà. Người ta hay nói, phụ nữ sống một mình sẽ học được cách mạnh mẽ rất nhanh. Linh không chắc mình mạnh mẽ đến đâu, chỉ biết rằng, cô không còn sợ cảm giác ở một mình nữa.
Tối đến, Linh về nhà, nấu một bữa ăn đơn giản. Trong lúc chờ nồi canh sôi, cô vô thức nhìn về phía ban công. Hôm qua, cũng tại vị trí đó, cô đã đứng rất lâu, nghĩ về Nam – người tưởng như đã thuộc về một đời sống khác.
Điện thoại rung nhẹ.
Một tin nhắn từ mẹ:
“Cuối tuần về ăn cơm nhé con.”
Linh trả lời ngay.
“Dạ.”
Gia đình là thứ duy nhất giữ cô gắn với quá khứ mà không khiến cô đau. Mẹ cô không hỏi nhiều về chuyện tình cảm, chỉ cần cô khoẻ mạnh, sống ổn, là đủ.
Ăn tối xong, Linh dọn dẹp, rồi ngồi xuống ghế sofa. Cô mở tivi, nhưng âm thanh chỉ để làm nền. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc khung ảnh nhỏ đặt trên kệ sách. Đó là bức ảnh duy nhất còn sót lại của thời yêu Nam – hai người đứng cạnh nhau, cười rất tươi, trong một buổi chiều đầy nắng.
Cô đã từng định vứt nó đi. Nhưng rồi lại thôi.
Không phải vì còn yêu, mà vì cô không muốn phủ nhận một phần của chính mình. Nam là quá khứ, nhưng cũng là một phần khiến cô trở thành Linh của hiện tại.
Linh cầm khung ảnh lên, ngắm nhìn vài giây, rồi đặt úp xuống.
Cô không cần phải nhìn thấy nó mỗi ngày nữa.
Trước khi đi ngủ, Linh nhận được một tin nhắn. Không dài, không vội vàng.
Nam: “Anh chỉ muốn nói là… anh đã nghĩ rất nhiều. Và anh tôn trọng mọi khoảng cách mà em cần.”
Linh nhìn màn hình, ngón tay dừng lại trên bàn phím. Cô không thấy bối rối như lần trước. Cũng không thấy tim mình thắt lại. Cảm xúc của cô lúc này rất rõ ràng – bình tĩnh, và có chủ ý.
Linh: “Em cảm ơn. Em cũng cần thời gian.”
Gửi xong, cô đặt điện thoại xuống, tắt đèn.
Trong bóng tối, Linh nhận ra mình không còn là cô gái của năm năm trước – người sẽ vì một tin nhắn mà thao thức cả đêm. Bây giờ, cô biết mình cần gì, sợ điều gì, và không muốn lặp lại điều gì.
Linh của hiện tại không hoàn hảo.
Nhưng cô đủ vững để không đánh mất mình thêm lần nào nữa – dù người cũ có đứng ngay trước mặt.
Và chính sự vững vàng ấy, có lẽ sẽ là thử thách lớn nhất cho cả hai, nếu họ còn muốn bước thêm một bước về phía nhau.