Thành phố đêm nay khoác lên mình lớp sương mù ẩm ướt, thứ không khí đặc quánh mùi khói bụi và sự vội vã của những kẻ tan ca muộn. Nhưng ở hành lang tầng 12 của khu chung cư cũ này, không gian như bị đông cứng lại bởi một loại mùi khác. Nó không nồng nặc như mùi rác thải, cũng không gắt như mùi hóa chất. Nó là mùi của sự kết thúc—mùi tử khí.
Trần Lam đứng lặng yên trước cánh cửa gỗ đã bạc màu, trên tay là chiếc vali đen chuyên dụng nặng trịch. Anh không vội vàng bước vào. Anh thong thả đặt vali xuống, bắt đầu mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng tinh khôi. Tiếng khóa kéo kim loại xé toạc sự tĩnh lặng của hành lang, âm thanh khô khốc vang lên lạch cạch từ những móc khóa thép trên dây đai.
Khi tấm mạng che mặt được kéo lên, thế giới của Lam thu hẹp lại qua lớp kính mờ. Anh hít một hơi thật sâu qua bộ lọc không khí, mùi nhựa mới và sự tinh khiết nhân tạo tạm thời đẩy lùi mùi vị của cái chết đang rình rập sau cánh cửa.
Lam tiến lên một bước. Anh không dùng chìa khóa ngay. Anh đứng thẳng, bàn tay bọc trong lớp găng cao su trắng khẽ giơ lên.
Cộc. Cộc. Cộc.
Ba tiếng gõ khô khốc, đều đặn.
Anh cúi đầu một góc 30 độ, giữ nguyên tư thế đó trong năm giây. Đây là nghi thức của anh—nghi thức "Nhập phòng". Ở cái thành phố này, người ta thường quên mất sự lễ phép tối thiểu với những người không còn khả năng đáp lời. Nhưng với Lam, đây là sự xin phép linh hồn người đã khuất: “Tôi đến để trả lại sự thanh thản, xin hãy để tôi thấy những gì cần thấy.”
Cánh cửa mở ra. Một luồng khí lạnh buốt ùa ra vây lấy anh.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn đường leo lét hắt qua khung cửa sổ bám đầy bụi. Lam bật chiếc đèn pin gắn trên trán. Luồng sáng trắng quét qua sàn nhà, dừng lại ở một vệt ố nâu sẫm đã khô cứng trên nền gạch bông. Đó là nơi người đàn ông đã nằm xuống suốt một tuần lễ trước khi được phát hiện.
Sự im lặng ở đây không giống như sự yên bình của một ngôi chùa, nó là sự im lặng bị bỏ rơi. Lam tiến vào giữa phòng, tiếng đế giày cao su miết lên sàn nhà nghe kít kít ghê người. Anh bắt đầu quan sát. Ánh mắt anh không dừng lại ở vệt máu, mà dừng lại ở những thứ xung quanh.
Một chiếc bát tô còn sót lại vài sợi mì khô khốc trên bàn ăn. Cạnh đó là một tờ báo cũ đã ố vàng, trang mục tin tức quốc tế vẫn còn mở rộng. Chiếc ghế gỗ hơi lệch ra phía sau, như thể chủ nhân của nó vừa đứng bật dậy vì một điều gì đó đột ngột.
Lam tiến lại gần bàn ăn, ngón tay bọc cao su khẽ chạm vào mép tờ báo. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng anh. Trong tâm trí Lam, một thước phim cũ nát và nhiễu loạn hiện lên: Một người đàn ông già nua, đôi tay run rẩy đang cố với lấy chiếc điện thoại bàn, nhưng rồi cơn đau thắt ngực ập đến, chiếc ghế ngã ra, và tất cả chỉ còn là tiếng tít dài vô tận của ống nghe rơi khỏi kệ.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
“Ông đã đợi cuộc gọi từ con trai mình đúng không?” Lam thầm thì, giọng nói trầm đục qua lớp mặt nạ.
Dưới gầm bàn, lẫn trong đám bụi bặm và mạng nhện, Lam nhìn thấy một mẩu giấy vo tròn. Anh dùng nhíp chuyên dụng gắp nó lên. Đó là một tờ lịch cũ, mặt sau ghi chép chi tiết những món quà cần mua cho cháu nội: “Siêu nhân điện quang, kẹo bông, truyện tranh...” Những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng được ấn rất mạnh, như thể người viết đã dồn hết niềm hy vọng cuối cùng vào đó.
Lam không vứt mẩu giấy vào túi rác đen. Anh trân trọng đặt nó vào chiếc hộp thiếc nhỏ mang theo bên mình. Đối với người nhà, đây có lẽ là rác rưởi. Đối với Lam, đây là ký ức—thứ duy nhất chứng minh rằng người đàn ông này không chỉ là một cái xác vô danh nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, mà là một người cha, một người ông đã từng yêu thương tha thiết.
Anh bắt đầu làm việc.
Tiếng bàn chải chà xát lên sàn gỗ vang lên đều đặn. Lam không dùng nhạc để xua đi nỗi sợ như những người đồng nghiệp trước đây của mình. Anh cần nghe thấy tiếng của hiện trường. Anh cần nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng hóa chất sủi bọt khi chạm vào vết ố sinh học. Mỗi vết bẩn được xóa đi là một lần Lam cảm thấy gánh nặng trên vai người đã khuất được trút bỏ.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua. Căn phòng từ sự hỗn độn, hôi thối dần trở nên sạch bóng đến lạnh lùng. Mùi tử khí đã biến mất, thay vào đó là mùi nồng đặc của thuốc tẩy và dung dịch khử trùng công nghiệp.
Lam tháo bộ đồ bảo hộ, mồ hôi đầm đìa trên gương mặt góc cạnh. Anh lấy ra một lọ tinh dầu nhỏ tự pha, xịt hai lần vào không trung. Mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ lan tỏa, như một lời xoa dịu cuối cùng dành cho không gian này.
Trước khi rời đi, Lam rút từ trong vali một nhành hoa cúc trắng tinh khôi. Anh đặt nó ngay ngắn chính giữa căn phòng, nơi vệt ố nâu ban nãy đã biến mất hoàn toàn. Ánh đèn pin từ điện thoại anh hắt vào nhành hoa, tạo nên một bóng đen dài cô độc trên sàn nhà.
“Ký ức đã được dọn sạch. Đi thanh thản nhé.”
Lam đóng cửa, tra chìa khóa trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng. Khi anh bước ra hành lang, ở phía cuối cầu thang bộ, một bóng dáng nhỏ nhắn của một cô gái trẻ đang đứng nép mình vào bóng tối, đôi mắt mở to nhìn anh đầy hiếu kỳ và sợ hãi.
Lam không dừng lại, cũng không nhìn về phía đó. Anh xách vali bước vào thang máy, để lại sau lưng một cuộc đời đã được dọn sạch, và một khởi đầu cho những bí ẩn sắp tới.