MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Dọn Dẹp Ký ỨcChương 2: Mùi vị của sự cô độc

Người Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 2: Mùi vị của sự cô độc

1,154 từ · ~6 phút đọc

Căn hộ 1204 không có tiếng khóc.

Thông thường, tại các hiện trường mà Lam tiếp nhận, thứ âm thanh ám ảnh nhất không phải tiếng còi xe cấp cứu, mà là tiếng gào khóc của người thân. Nhưng ở đây, chỉ có sự im lặng của những mảng tường rêu mốc và tiếng ù ù của chiếc quạt trần cũ kỹ vẫn đang quay một cách vô thức, như thể nó cũng quên mất rằng chủ nhân của mình đã không còn thở từ hai tuần trước.

Lam gõ cửa. Ba tiếng gõ khô khốc vang vọng khắp hành lang vắng người. Anh cúi đầu, đếm thầm từ một đến năm.

Khi cánh cửa mở ra, một luồng mùi đặc quánh ập vào mặt. Đó là mùi của sự thối rữa trộn lẫn với mùi giấy cũ và bụi bặm lâu ngày không được quét dọn. Lam hít một hơi qua bộ lọc của mặt nạ bảo hộ. Anh đã quá quen với mùi vị này—mùi của một cái chết cô độc (Kodokushi).

Ánh đèn pin trên trán Lam quét một vòng qua phòng khách. Căn nhà ngập tràn những món đồ cũ. Những chồng báo từ thập niên trước, những chiếc vỏ hộp thuốc rỗng, và những con lật đật bám đầy bụi. Giữa căn phòng, một vệt ố sẫm màu hình người in hằn lên chiếc ghế bành bọc vải bố. Nạn nhân đã ngồi đó, đối diện với chiếc tivi trắng đen không hề bật, và lặng lẽ rời bỏ thế giới này.

Lam bắt đầu phân loại.

Anh nhặt chiếc điều khiển tivi lên. Nó bị mòn vẹt ở nút chuyển kênh. Anh dùng đèn UV soi lên mặt bàn nhỏ cạnh ghế. Có những vết trầy xước li ti, đều đặn. Lam nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm thức, hình ảnh một ông lão gầy gò hiện lên. Đêm này qua đêm khác, ông ngồi đó, tay run run gõ nhịp xuống mặt bàn theo một điệu nhạc nào đó chỉ mình ông nghe thấy, mắt đăm đăm nhìn vào màn hình tivi tắt ngóm để thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình.

"Ông không xem tivi," Lam thầm thì, giọng anh trầm đục qua lớp mặt nạ. "Ông chỉ muốn thấy một bóng người trong nhà, dù đó là bóng của chính mình."

Lam tiến vào bếp. Rác vật lý ở đây khá nhiều: những hộp cơm đóng sẵn mua từ cửa hàng tiện lợi đã lên mốc xanh đen. Anh dùng kẹp gắp chúng cho vào túi rác màu đen—Loại 1.

Sau đó, anh nhìn thấy một chiếc hộp bánh quy bằng thiếc cũ kỹ nằm trên kệ cao. Lam hạ nó xuống. Bên trong không có bánh, chỉ có một xấp hóa đơn tiền điện, tiền nước được kẹp gọn gàng. Ở cuối xấp hóa đơn là một tờ giấy nhỏ được cắt ra từ bao bì thực phẩm.

Lam khựng lại. Trên đó là những con số đếm ngược.

14 ngày kể từ khi điện thoại hỏng. 10 ngày kể từ khi hết bánh mì. 3 ngày kể từ khi không còn ai đi qua cửa.

Đây không phải là một cái chết đột ngột. Đây là một cái chết có chuẩn bị, một sự đếm ngược của lòng kiên nhẫn bị bào mòn. Người đàn ông này đã quan sát sự biến mất của chính mình khỏi thế giới trước khi trái tim ông thực sự ngừng đập.

Lam cẩn thận cho tờ giấy vào "Túi Vô Diện". Đây chính là ký ức bị bỏ rơi—Loại 3.

Anh bắt đầu công đoạn vệ sinh. Lam đổ dung dịch hóa chất cực mạnh lên vết ố trên chiếc ghế bành. Tiếng xèo xèo vang lên, bọt trắng sủi lên như đang gột rửa những nỗi đau cuối cùng còn sót lại trên thớ vải. Đôi bàn tay dài của anh cử động một cách chính xác, tỉ mỉ. Anh lau sạch từng kẽ hở của sàn gỗ, xóa đi những vết tích sinh học mà cái xác để lại.

Nghề này dạy Lam rằng: máu có thể lau sạch, mùi có thể tẩy trôi, nhưng sự cô đơn thì thấm rất sâu vào tường gạch.

Trong khi đang lau tủ kính, tay Lam chạm vào một khung ảnh nhỏ bị lật úp. Anh lật nó lại. Đó là ảnh một người phụ nữ trẻ, nụ cười rạng rỡ, phía sau ghi: "Gửi ba, con sẽ về vào mùa xuân".

Ngày ghi trên ảnh là mười năm trước.

Lam chợt thấy một vệt nước nhỏ đọng trên mặt kính khung ảnh. Không, đó không phải là nước mắt của anh. Đó là hơi ẩm của căn phòng, hay có lẽ là sự uất ức của người quá cố còn đọng lại.

Mùa xuân đã đến và đi mười lần, nhưng đứa con ấy chưa bao giờ bước qua cánh cửa này.

Mất bốn tiếng đồng hồ để Lam biến căn phòng từ một nghĩa địa thu nhỏ trở thành một không gian sạch sẽ đến mức tàn nhẫn. Anh tháo bộ đồ bảo hộ trắng tinh, để lộ gương mặt góc cạnh đẫm mồ hôi. Vết sẹo bên xương hàm anh giật nhẹ—một phản ứng tự nhiên mỗi khi anh cảm thấy sự bất công.

Lam lấy lọ tinh dầu mùi mưa xịt vào không trung. Mùi hóa chất biến mất, nhường chỗ cho hương vị thanh khiết của một cơn mưa rào sau nắng hạn. Anh rút ra một nhành hoa cúc trắng, đặt nó ngay vị trí chiếc ghế bành ban nãy.

Nhìn nhành hoa đơn độc giữa căn phòng trống rỗng, Lam khẽ cúi đầu:

"Ký ức đã được dọn sạch. Đi thanh thản nhé."

Khi anh bước ra ngoài và khóa cửa lại, Trung tá Phong đã đứng đợi ở cuối hành lang, điếu thuốc trên môi ông chưa châm lửa.

"Dọn xong rồi à?" Phong hỏi, ánh mắt phức tạp nhìn người cấp dưới cũ của mình.

"Xong rồi." Lam đáp ngắn gọn, đôi tay anh vẫn không ngừng cử động như thể muốn phủi đi một hạt bụi không tồn tại trên găng tay.

"Có tìm thấy gì... giống với 'hắn' không?"

Lam lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào khoảng không. "Chỉ có sự cô đơn. Nhưng sự cô đơn ở đây còn giết người nhanh hơn cả dao kéo."

Anh xách vali bước đi, tiếng đế giày nện xuống nền hành lang nghe cô quạnh đến lạ thường. Lam biết, dù anh có dọn sạch căn phòng này bao nhiêu lần, mùi vị của sự cô độc ấy sẽ còn bám theo anh vào tận trong những giấc mơ không đầu không cuối.

Ở tầng dưới, bên gốc cây bàng già trước sân chung cư, Linh đang đứng đó. Cô gái trẻ với đôi mắt sáng quá mức so với cái không khí tang thương này đang nhìn chằm chằm vào anh. Lam không nhìn cô, nhưng anh biết, ký ức của chính anh sắp sửa có thêm một người muốn dọn dẹp.