MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Dọn Dẹp Ký ỨcChương 3: Bản di chúc dưới gầm tủ

Người Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 3: Bản di chúc dưới gầm tủ

1,219 từ · ~7 phút đọc

Trần Lam đứng giữa căn hộ chung cư cao cấp ở khu vực trung tâm, nơi sự sang trọng vẫn chưa kịp bị lu mờ bởi sự chết chóc. Bên ngoài cửa, tiếng cãi vã của ba người con nạn nhân vang lên chát chúa, len lỏi qua khe cửa cách âm. Họ không khóc. Họ đang tranh giành về việc ai sẽ là người đứng tên căn hộ này, và liệu bộ sưu tập đồng hồ của ông cụ đã biến mất đi đâu.

Lam không quan tâm. Anh thực hiện nghi thức gõ cửa ba lần, cúi đầu, rồi khóa chặt cửa từ bên trong để ngăn cách thế giới ồn ào ấy.

Hiện trường lần này là phòng ngủ chính. Nạn nhân là ông Trịnh, một doanh nhân bất động sản đã về hưu. Ông chết vì suy tim trên giường, tư thế nằm ngay ngắn, gương mặt thanh thản. Nhưng Lam biết, sự thanh thản ấy chỉ là lớp vỏ bọc mà những người hộ lý đã cố tình tạo ra trước khi cảnh sát đến.

Anh đeo đôi tai nghe trắng nhưng không bật nhạc. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, khứu giác của anh bắt đầu hoạt động. Mùi nước hoa đắt tiền mùi gỗ tuyết tùng xộc lên, nhưng ẩn sau đó là một mùi hương lạ—mùi của hoa huệ tây khô và vị mặn của muối biển.

Lam quỳ xuống sàn nhà, dùng chiếc đèn UV quét qua lớp thảm lông cừu dày. Anh không tìm máu. Anh đang tìm những dấu vết di chuyển.

"Ông không chết trên giường," Lam lầm bầm.

Ánh đèn pin trên trán anh quét qua gầm chiếc tủ gỗ trắc nặng nề được kê sát tường. Có một vết trầy xước nhỏ trên mặt sàn gỗ, rất mới. Lam dùng sức đẩy nhẹ chiếc tủ. Với một người có chứng ám ảnh cưỡng chế như anh, sự xê dịch dù chỉ một milimet cũng đủ để tạo nên một cơn chấn động trong não bộ.

Dưới gầm tủ, ẩn sâu trong lớp bụi mỏng, là một phong bì bằng giấy xi măng cũ kỹ.

Lam dùng nhíp gắp nó ra. Bên trong không phải là một bản di chúc chia tài sản trị giá hàng trăm tỷ đồng như những đứa con ngoài kia đang mong đợi. Đó là một tập hồ sơ bệnh án của một đứa trẻ, và một xấp những lá thư viết tay chưa bao giờ được gửi đi.

Lam ngồi bệt xuống sàn, chạm tay vào xấp giấy ố vàng. Thước phim nhiễu loạn lại hiện lên trong đầu anh.

Anh thấy ông Trịnh, người đàn ông quyền lực mà thiên hạ kính nể, đang bò lê trên sàn nhà trong cơn đau thắt ngực dữ dội. Ông không với lấy lọ thuốc trợ tim trên bàn trang điểm. Ông đang cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để đẩy chiếc phong bì này vào gầm tủ. Ông muốn giấu nó đi, hay ông muốn để lại nó cho một ai đó không phải là ba người con đang đứng ngoài kia?

“Gửi con, đứa con ta đã chối bỏ ba mươi năm trước để đổi lấy khối tài sản này…”

Dòng chữ viết tay run rẩy khiến trái tim Lam thắt lại. Đây không phải là di chúc, đây là một lời thú tội. Ông Trịnh có một đứa con riêng, một đứa trẻ bị bỏ rơi ở một làng chài ven biển, người mà ông đã âm thầm chu cấp viện phí suốt mười năm qua thông qua một tổ chức từ thiện.

Lam thở dài, âm thanh vang vọng trong chiếc mặt nạ bảo hộ. Anh bắt đầu công việc dọn dẹp Loại 1. Anh phun hóa chất khử trùng lên ga giường, nơi mùi cơ thể người chết vẫn còn ám ảnh. Anh dùng máy hút bụi công nghiệp loại bỏ từng sợi tóc, từng hạt bụi li ti. Đôi bàn tay anh đưa những đường chổi dài, dứt khoát, xóa sạch mọi dấu vết sinh học của một tỷ phú vừa nằm xuống.

Nhưng khi đến Loại 2—Di sản, Lam khựng lại. Theo luật, anh phải bàn giao mọi thứ tìm thấy cho gia quyến.

Anh nhìn ra cửa, nơi tiếng chửi thề của người con cả lại vang lên vì không tìm thấy chìa khóa két sắt. Nếu giao tập hồ sơ này cho họ, nó sẽ bị thiêu hủy trong nháy mắt. Đứa trẻ ở làng chài kia sẽ mãi mãi không bao giờ biết được người cha của mình đã hối hận đến nhường nào.

Lam liếc nhìn chiếc Hộp Thiếc của mình. Anh chưa bao giờ lấy cắp bất cứ thứ gì có giá trị vật chất, nhưng anh thường xuyên "cứu" lấy những ký ức.

"Đồ vật không biết nói dối," Lam nói nhẹ, "nhưng con người thì có."

Anh cẩn thận nhét tập hồ sơ vào một ngăn bí mật trong vali chuyên dụng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh quyết định sẽ can thiệp vào một "ký ức".

Cuối buổi làm việc, căn phòng sạch đến mức khiến người ta cảm thấy rợn người. Mùi gỗ tuyết tùng giả tạo đã biến mất, nhường chỗ cho mùi tinh dầu mưa thanh khiết mà Lam vừa xịt. Anh đặt nhành hoa trắng lên gối của ông Trịnh.

Khi Lam mở cửa bước ra, ba người con ngay lập tức ập vào.

"Có tìm thấy chìa khóa hay giấy tờ gì không?" Người con trai cả nắm lấy vai anh, đôi mắt vằn đỏ vì tham lam.

Lam nhìn thẳng vào mắt hắn, gương mặt góc cạnh không một chút cảm xúc. Đôi bàn tay dài của anh khẽ đẩy tay hắn ra khỏi bộ đồ bảo hộ trắng tinh của mình.

"Tôi chỉ dọn rác. Những thứ có giá trị, các vị nên tự tìm trong lòng mình."

Anh xách vali bước qua họ, không thèm ngoảnh đầu lại. Tiếng gào thét thất vọng và tiếng lục lọi đồ đạc vang lên sau lưng.

Dưới sảnh tòa nhà, Linh đang đứng tựa lưng vào một cột đèn, trên tay cầm hai ly cà phê nóng. Cô nhìn thấy Lam, nhìn thấy chiếc vali đen có chút nặng nề hơn bình thường của anh.

"Lại dọn dẹp xong một cuộc đời nữa à, sư phụ?" Linh mỉm cười, nụ cười của cô giống như một vệt nắng lạc lõng giữa màn đêm đô thị.

Lam không trả lời, chỉ đón lấy ly cà phê. Vị đắng của nó lan tỏa, át đi mùi tử khí vẫn còn lẩn khuất trong khứu giác siêu nhạy của anh. Anh nhìn vào vết sẹo trên hàm mình qua hình ảnh phản chiếu trên kính xe, thầm nghĩ về đứa trẻ ở làng chài kia.

Ngày mai, Lam sẽ không đến hiện trường mới. Anh sẽ đến một nơi có mùi muối biển và tiếng sóng vỗ. Bởi vì đôi khi, công việc của một người dọn dẹp ký ức không phải là xóa bỏ, mà là trả lại ký ức cho đúng người cần nó.

"Đi thôi," Lam nói ngắn gọn rồi bước lên xe.

Bên trong chiếc Hộp Thiếc, một chiếc cúc áo bằng ngọc trai của ông Trịnh khẽ va vào chiếc điện thoại hỏng của bà cụ ở chương trước, tạo nên một âm thanh lách tách nhỏ nhoi giữa lòng thành phố triệu người đang ngủ say.