Cơn mưa rào của Sài Gòn ập xuống như muốn gột rửa cái nóng hầm hập của những ngày oi bức, nhưng nó lại chẳng thể làm dịu đi cái mùi hôi tanh của sự thật đang rữa nát bên trong căn hộ 1802. Trần Lam quay trở lại căn phòng của Vân một lần cuối. Hợp đồng dọn dẹp đã hoàn tất, nhưng tâm trí anh thì chưa.
Linh đứng ngoài ban công, nhìn những hạt mưa quất mạnh vào lớp kính. Cô không còn đặt câu hỏi, cũng không còn tò mò về những món đồ hiệu đắt tiền nữa. Sau khi chứng kiến sự sụp đổ của "Hội Thanh Tẩy" qua bản tin thời sự chớp nhoáng trên điện thoại, cô nhận ra ánh đèn sân khấu không chỉ làm người ta rạng rỡ, nó còn có thể thiêu cháy họ.
"Anh xong chưa?" Linh hỏi khẽ, giọng cô lạc đi trong tiếng mưa.
Lam không trả lời ngay. Anh đang đứng trước chiếc gương lớn ở bàn trang điểm – nơi mà chỉ vài ngày trước, một cô gái đã dành hàng giờ đồng hồ để che giấu những vết sẹo tâm hồn bằng các lớp phấn phủ. Bây giờ, chiếc gương chỉ phản chiếu một căn phòng trống rỗng, sạch sẽ đến lạnh người.
Khứu giác của Lam đột ngột nhói lên. Giữa mùi đàn hương thanh khiết mà anh đã xịt để thanh tẩy, vẫn còn đó một dư vị sót lại. Không phải mùi thuốc tẩy, không phải mùi da thuộc của gã sát nhân. Đó là mùi của tro giấy.
Lam quỳ xuống bên cạnh chiếc giỏ rác bằng mây đã được anh cọ rửa trắng tinh. Anh lật nhẹ lớp lót dưới đáy. Một mảnh giấy nhỏ xíu, cháy xém một cạnh, bị kẹt lại trong kẽ mây.
Đó là nét chữ của Vân, nhưng lần này không phải viết cho người hâm mộ hay cho mẹ cô.
"Con xin lỗi vì đã không thể là người mà mọi người muốn. Ánh sáng này quá chói, con chỉ muốn trở về với bóng tối của riêng mình."
Lam siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay đeo găng. Anh nhận ra mình đã sai lầm khi nghĩ rằng chỉ có kẻ sát nhân và lũ kền kền mạng kia giết chết cô. Cô đã tự tay tắt đi ánh đèn của chính mình từ rất lâu trước khi hít liều thuốc cuối cùng. Kẻ cầm nhành huệ máu kia chỉ đơn giản là kẻ đã "dọn dẹp" đi một linh hồn đã tự nguyện buông xuôi.
"Linh," Lam gọi, giọng anh trầm và đục. "Cô có mang theo nhành hoa trắng dự phòng không?"
Linh ngơ ngác: "Anh đã đặt một nhành trên bàn phím rồi mà?"
"Nhành đó dành cho streamer Mây Hồng," Lam đứng dậy, gương mặt anh khuất trong bóng tối. "Tôi cần một nhành nữa cho Nguyễn Thị Vân."
Sau khi đặt nhành hoa thứ hai vào góc khuất nhất của căn phòng – nơi mà camera livestream không bao giờ chạm tới – Lam tháo bỏ bộ đồ bảo hộ trắng tinh. Tiếng khóa kéo xé toạc không gian tĩnh lặng nghe như một lời chia biệt.
Hồi II khép lại không phải bằng tiếng vỗ tay của công lý, mà bằng sự im lặng đến đáng sợ của người ở lại. Cha mẹ Vân đã đến nhận lại những di sản Loại 2 mà Lam đóng gói: một ít tiền mặt, sổ tiết kiệm và trang sức. Họ nhìn những thứ đó bằng ánh mắt trống rỗng. Với họ, con gái họ đã chết từ giây phút cô bước chân vào ánh hào quang của thành phố này, chứ không phải đêm qua.
Lam bước ra khỏi tòa nhà, cơn mưa đã ngớt nhưng nước vẫn chảy tràn trên vỉa hè, cuốn theo những mẩu rác vụn. Anh cảm thấy mệt mỏi – một sự mệt mỏi không đến từ cơ bắp, mà từ chứng mất ngủ kinh niên đang gặm nhấm đại não.
Vết sẹo trên hàm anh lại nhói lên. Anh biết kẻ sát nhân đang ở đâu đó, hài lòng với cách Lam thu dọn đống đổ nát mà hắn để lại. Hắn coi Lam là một cộng sự, một người giúp hắn hoàn tất những "tác phẩm" dang dở.
"Sư phụ, anh nhìn kìa." Linh chỉ về phía chiếc xe cũ của Lam.
Dưới cần gạt nước, một phong bì màu đen tuyền đang sũng nước mưa. Lam tiến tới, dùng nhíp gắp nó lên. Bên trong không có thư, chỉ có một tấm thiệp mời bằng da thuộc hạng sang với mùi hương nồng nặc của sự giàu sang và thối rữa.
“Dịch vụ An Yên thân mến, gia tộc họ Lê có một tấm thảm Ba Tư cần được làm sạch trước bình minh. Địa chỉ: Biệt thự Thiên Đường.”
Lam nhìn tấm thiệp, đôi mắt anh nheo lại. Hồi III đã mở ra. Từ những căn phòng chung cư chật hẹp của giới trẻ, anh đang bị dắt lối vào những dinh thự hào môn – nơi mà vết máu không dễ dàng bị xóa sạch bằng thuốc tẩy, và nơi mà sự thật thường bị chôn vùi dưới những tấm thảm xa hoa.
"Chúng ta sẽ đi chứ?" Linh lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của anh.
Lam mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, đôi bàn tay anh nắm chặt vô lăng cho đến khi các đốt ngón tay trắng bệch.
"Máu trên thảm Ba Tư thường rất khó giặt," Lam thì thầm như nói với chính mình. "Nhưng đó là nơi duy nhất gã đó không thể giấu được mùi vị của mình."
Chiếc xe cũ nổ máy, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của thành phố, hướng về phía khu biệt thự thượng lưu. Một chương mới bắt đầu, nơi mà Lam không chỉ dọn dẹp ký ức, mà phải đấu trí với những kẻ có thể dùng tiền để mua đứt cả sự thanh thản.