Trần Lam đứng trên sân thượng của tòa chung cư, nơi gió đêm rít qua những khe sắt tạo nên những âm thanh như tiếng khóc rạn vỡ. Trong tay anh là tệp hồ sơ mà Trung tá Phong vừa tuồn cho – danh sách những "thủ lĩnh" của Hội Thanh Tẩy.
Hội Thanh Tẩy. Một cái tên nghe có vẻ thánh thiện, nhưng thực chất là một bầy kền kền ẩn danh, chuyên săn tìm những sai lầm của người khác để xâu xé dưới danh nghĩa đạo đức.
"Anh tính làm gì? Đột nhập vào nhà họ à?" Linh đứng phía sau, hơi thở cô gấp gáp. Cô vừa chạy bộ năm tầng lầu để đuổi theo anh.
Lam không quay lại. Đôi mắt anh hướng về phía những ô cửa sổ sáng đèn của thành phố. "Cảnh sát không thể bắt một người vì họ viết những lời ác ý trên mạng. Luật pháp có những lỗ hổng mà hóa chất không thể tẩy sạch. Nhưng ký ức thì khác. Ký ức luôn để lại vết ố."
Anh mở vali, lấy ra một thiết bị phát sóng cầm tay nhỏ gọn – món đồ nghề từ thời còn ở tổ trọng án. Lam bắt đầu truy cập vào địa chỉ IP mà anh đã trích xuất từ chiếc điện thoại vỡ của Vân.
"Linh, cô có biết tại sao người ta lại thích tấn công người khác trên mạng không?" Lam hỏi, giọng anh phẳng lặng đến đáng sợ. "Vì họ tin rằng chiếc màn hình là một tấm khiên vô hình. Họ tin rằng phím cách có thể giúp họ đứng ngoài vòng pháp luật và đạo đức. Họ nghĩ mình đang 'dọn dẹp' thế giới, nhưng thực chất họ chỉ đang đổ thêm rác vào tâm hồn mình."
Lam nhấn một nút trên thiết bị. Màn hình hiện lên sơ đồ căn hộ của kẻ cầm đầu Hội Thanh Tẩy – một gã thanh niên tên Nam, đang sống trong một căn hộ tiện nghi, cách nơi Vân chết chỉ hai dãy nhà.
"Chúng ta sẽ dọn dẹp căn phòng của hắn," Lam nói.
"Nhưng hắn chưa chết!" Linh thốt lên, vẻ mặt kinh ngạc.
"Dọn dẹp một người đang sống đôi khi còn quan trọng hơn một người đã khuất."
Họ tiếp cận căn hộ của Nam vào lúc 2 giờ sáng. Lam không gõ cửa ba tiếng. Anh dùng chìa khóa vạn năng, nhẹ nhàng như một bóng ma bước vào không gian của kẻ tội đồ.
Căn phòng của Nam khác hẳn với hiện trường của Vân. Nó cực kỳ ngăn nắp. Ngăn nắp đến mức bệnh hoạn. Sách trên kệ xếp theo màu sắc, quần áo trong tủ treo phẳng phiu. Nhưng khứu giác của Lam lại ngửi thấy một mùi vị khác: mùi của sự hèn nhát trộn lẫn với mùi mồ hôi trộm.
Lam tiến đến chiếc máy tính vẫn đang chạy chế độ ngủ. Anh không cần phá mật khẩu, anh chỉ cần nhìn vào những đồ vật xung quanh. Một bức ảnh gia đình bị úp mặt xuống bàn. Một chiếc lọ thủy tinh chứa đầy những đầu thuốc lá bị vò nát.
Anh chạm tay vào bàn phím. Một thước phim hiện ra: Nam, với gương mặt đầy mụn và đôi mắt thâm quầng, đang gõ những dòng chữ tàn độc nhất vào màn hình, cười sướng phát điên khi thấy số lượng người hâm mộ của Vân sụt giảm. Hắn cảm thấy mình quyền lực. Hắn cảm thấy mình là "Chúa" khi có thể quyết định ai được sống, ai phải chết trên không gian ảo.
"Hắn không dọn dẹp thế giới," Lam thì thầm, đôi mắt anh đỏ rực dưới ánh đèn UV. "Hắn chỉ đang cố che giấu sự thảm hại của chính mình."
Lam không lấy đi tài sản nào. Anh lấy đi chiếc ổ cứng chứa toàn bộ bằng chứng về việc tống tiền và nhục mạ nhân phẩm hàng chục cô gái khác. Nhưng trước khi đi, Lam thực hiện một nghi thức cuối cùng.
Anh lấy ra một lọ hóa chất đặc biệt, xịt lên mặt kính của chiếc màn hình máy tính. Khi hóa chất khô đi, nó tạo thành một lớp màng đục. Lam dùng ngón tay đeo găng, viết ngược lên đó một dòng chữ.
Sáng hôm sau, khi Nam tỉnh dậy và bật máy tính để tiếp tục cuộc săn lùng mới, hắn sẽ thấy gương mặt mình phản chiếu qua lớp màng đục đó, cùng dòng chữ hiện rõ mồn một: "Mặt nạ đã vỡ. Công lý bắt đầu từ đây."
Dưới sân chung cư, Lam giao chiếc ổ cứng cho Trung tá Phong đang chờ sẵn trong một chiếc xe không biển số.
"Cậu lại vượt rào rồi, Lam," Phong thở dài, châm một điếu thuốc.
"Tôi chỉ đang phân loại rác thôi," Lam đáp, ánh mắt anh nhìn về phía nhành hoa trắng đang đặt trên táp-lô xe. "Những kẻ dùng phím cách để giết người cần phải biết rằng, vết máu trên mạng xã hội cũng tanh không kém gì vết máu ở hiện trường."
Linh nhìn theo chiếc xe của Phong rời đi, rồi nhìn sang Lam. Anh vẫn đứng đó, điềm tĩnh và lạnh lùng, nhưng cô thấy đôi bàn tay anh khẽ run lên.
"Sư phụ, anh vừa mới cứu thêm một người nữa đấy," Linh nói khẽ.
Lam không trả lời. Anh bước về phía chiếc xe cũ của mình, trong đầu lại hiện lên hình ảnh đôi giày da đen và nhành huệ máu trong đoạn video 5 giây. Công lý với Hội Thanh Tẩy chỉ là một bước đệm. Kẻ sát nhân thực sự—kẻ cầm nhành huệ máu—vẫn đang đứng ở đâu đó ngoài kia, mỉm cười xem Lam dọn dẹp những con tốt thí của hắn.
"Về thôi," Lam nói. "Thành phố này sắp mưa rồi. Mưa sẽ giúp giấu đi mùi thuốc tẩy, nhưng không giấu được mùi của sự thật."