MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Dọn Dẹp Ký ỨcChương 8: Ký ức trong chiếc điện thoại vỡ

Người Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 8: Ký ức trong chiếc điện thoại vỡ

997 từ · ~5 phút đọc

Trần Lam ngồi trong kho hàng của dịch vụ An Yên, nơi chỉ có tiếng máy lọc không khí chạy rì rì và mùi nhàn nhạt của sáp nến. Trên mặt bàn kim loại, chiếc điện thoại vỡ nát của Mây Hồng nằm đó như một cái xác không hồn. Những vết nứt trên màn hình tỏa ra như mạng nhện, phản chiếu ánh sáng xanh từ chiếc đèn kẹp phía trên.

Anh gỡ đôi găng tay cao su, để lộ đôi bàn tay dài với những đốt ngón tay gầy guộc. Lam không vội vàng. Với anh, việc khôi phục một vật dụng bị phá hủy cũng giống như việc khâu lại một vết thương hở. Anh cần sự tĩnh lặng tuyệt đối.

"Sư phụ, anh nghĩ mình có thể bật nó lên không?" Linh đứng dựa vào khung cửa, giọng nói nhỏ nhẹ như sợ làm vỡ tan bầu không khí đặc quánh.

Lam không ngẩng đầu. Anh đang dùng một chiếc nhíp siêu nhỏ để gắp những mảnh kính li ti ra khỏi bảng mạch. "Đồ vật bị hỏng thường giữ lại những bí mật mà người sống muốn chôn vùi. Hắn đã đập nát cái màn hình này, nhưng hắn quên mất rằng ký ức nằm ở con chip, không phải ở lớp kính."

Linh tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào những linh kiện siêu nhỏ. "Tôi đã tìm hiểu thêm về cô ấy. Mây Hồng... tên thật là Nguyễn Thị Vân. Cô ấy từng là một sinh viên sư phạm trước khi trở thành streamer. Ba tháng trước, cô ấy bắt đầu bị tấn công bởi một nhóm ẩn danh gọi là 'Hội Thanh Tẩy'. Họ cho rằng cô ấy là biểu tượng của sự mục rữa đạo đức."

Lam dừng tay. Khứu giác anh lại một lần nữa nhắc nhở về mùi da thuộc và thuốc lá đắt tiền còn vương trên chiếc điện thoại—mùi của kẻ đã đứng trong căn phòng màu hồng đó.

"Bạo lực không chỉ nằm ở nắm đấm," Lam nói, giọng trầm xuống. "Nó nằm ở những phím cách."

Anh cắm sợi dây cáp vào cổng kết nối. Sau vài phút chờ đợi trong căng thẳng, màn hình chiếc điện thoại rung nhẹ. Một biểu tượng pin yếu hiện lên, rồi màn hình khóa vụt sáng. Hình nền là ảnh Vân ngồi giữa một cánh đồng hoa huệ trắng, không trang điểm, không mặt nạ, đôi mắt trong veo nhìn về phía ống kính.

"Đó là trước khi cô ấy nổi tiếng," Linh thì thầm.

Lam bắt đầu truy cập vào các ứng dụng tin nhắn. Hàng ngàn tin nhắn rác ập đến như một cơn lũ.

“Chết đi đồ giả tạo.” “Mày nghĩ mày là ai?” “Tao biết nhà mày ở đâu.”

Và rồi, một tin nhắn được gửi đến chỉ mười phút trước khi cô qua đời. Một số điện thoại không có tên.

“Kết thúc đi. Đó là cách duy nhất để mày giữ được sự hoàn hảo. Tao sẽ giúp mày dọn dẹp phần còn lại.”

Lam cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Flashback hiện về mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh thấy Vân, trong bộ đồ ngủ lụa hồng, tay run rẩy cầm chiếc điện thoại này. Cô không đập nó vì tức giận. Cô đập nó vì sợ hãi. Cô muốn phá hủy cái cổng thông tin đang dẫn dắt con quỷ vào nhà mình. Nhưng con quỷ đó đã đứng ngay sau lưng cô, tay đeo găng da, mỉm cười nhìn cô hít những hơi thuốc cuối cùng.

"Hắn đã thuyết phục cô ấy tự sát," Lam nghiến răng. "Hắn biến cái chết thành một tác phẩm nghệ thuật của sự thanh tẩy."

Vết sẹo trên hàm anh giật mạnh. Đây chính là "chữ ký" mà anh hằng tìm kiếm. Kẻ thủ ác 3 năm trước không chỉ giết người; hắn xóa sạch nhân dạng của họ. Hắn biến nạn nhân thành những "vết bẩn" cần được gột rửa khỏi thế giới này.

"Sư phụ, nhìn kìa!" Linh chỉ vào một thư mục ảnh bị khóa.

Lam dùng kỹ thuật bẻ khóa pháp y cũ. Bên trong chỉ có duy nhất một đoạn video ngắn 5 giây. Video quay cảnh một đôi giày da đen bóng loáng đang bước đi trên sàn nhà màu hồng. Tiếng bước chân đều đặn, lạnh lùng. Và ở cuối đoạn phim, một bàn tay đeo găng da thuộc đưa ra, cầm một bông hoa huệ tây trắng đặt xuống sàn.

Mắt Lam nheo lại. Bông hoa đó... nó không giống những nhành hoa anh mua ở cửa hàng. Cánh hoa có những vân đỏ li ti như mạch máu.

"Huệ máu," Lam lẩm bẩm. "Loài hoa chỉ nở ở vùng đất phèn chua phía Nam. Nơi... vụ bắt cóc 3 năm trước xảy ra."

Anh buông chiếc điện thoại xuống, đôi bàn tay run rẩy nhẹ. Kẻ thù của anh không còn là một bóng ma trong quá khứ nữa. Hắn đang ở đây, trong thành phố này, dùng chính phương thức của Lam để "dọn dẹp" những linh hồn mà hắn cho là không xứng đáng.

"Hắn muốn tôi thấy cái này," Lam nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào bóng tối ngoài cửa kho hàng. "Hắn muốn mời tôi tham gia vào vụ án tiếp theo."

"Chúng ta phải báo cho chú Phong," Linh lo lắng.

"Phong không thể bắt một bóng ma. Tôi phải tìm thấy hiện trường trước khi hắn bắt đầu lau chùi."

Lam đứng dậy, khoác lên mình bộ đồ bảo hộ màu trắng tinh khôi. Anh không còn là người dọn dẹp ký ức của người chết nữa. Lần này, anh sẽ là người đi tìm những ký ức đang bị bóp nghẹt giữa những "phím cách" và những lời nhục mạ.

Anh cầm nhành hoa trắng của mình lên, nhìn nó hồi lâu rồi cẩn thận đặt vào vali.

"Thành phố này có quá nhiều rác thải," Lam thầm thía. "Và có những kẻ nghĩ rằng máu là loại hóa chất tẩy rửa tốt nhất."