MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Dọn Dẹp Ký ỨcChương 7: Mặt nạ của sự hoàn hảo

Người Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 7: Mặt nạ của sự hoàn hảo

1,115 từ · ~6 phút đọc

Trần Lam đứng lặng người trước biểu tượng hình tròn bị gạch chéo đang phát sáng le lói dưới ánh đèn UV. Sự thách thức của kẻ sát nhân như một luồng điện chạy dọc xương sống, khiến vết sẹo trên hàm anh giật lên đau nhói. Hắn không chỉ ở đây; hắn đã đứng ngay tại điểm giao thoa giữa sự sống và cái chết của cô gái này, bình thản nhìn cô trút hơi thở cuối cùng, rồi dùng chính thứ hóa chất tẩy rửa mà Lam tôn sùng để nhạo báng anh.

"Anh tìm thấy gì à?" Tiếng của Linh vang lên từ phía cửa. Cô đã bước vào từ lúc nào, đôi mắt tò mò quét qua căn phòng màu hồng giờ đây trông thật quái dị dưới ánh sáng tím.

Lam nhanh tay tắt đèn UV. Anh không muốn cô dính líu vào trò chơi bệnh hoạn này. "Không có gì. Chỉ là vết bẩn khó ưa."

Anh bắt đầu dọn dẹp Loại 1 với một tốc độ đáng sợ. Tiếng bàn chải chà xát lên sàn nhà nghe như tiếng nghiến răng. Lam muốn xóa sạch căn phòng này, xóa sạch cái "mặt nạ" mà Mây Hồng đã đeo cho đến tận giây phút cuối đời.

Căn phòng này là một bài toán về sự tương phản. Trên chiếc bàn trang điểm trị giá bằng cả năm tiền lương của một công nhân, những hộp phấn phủ, kem nền và bảng màu mắt được sắp xếp hoàn hảo đến từng milimet. Nhưng ngay dưới chân bàn, ẩn sau tấm thảm lông là một túi nilon chứa đầy bông tẩy trang đẫm máu khô và những vỉ thuốc giảm đau liều cao.

Lam nhặt một chiếc mặt nạ giấy vẫn còn ẩm, bị vứt xó trong góc. Anh khẽ chạm tay vào nó.

Flashback hiện lên. Không phải là hình ảnh rạng rỡ trên màn hình. Đó là một cô gái với gương mặt mộc mạc, da dẻ tái nhợt vì thiếu ngủ và những vết lở loét do dị ứng mỹ phẩm nặng. Cô đang khóc, tay run rẩy đắp chiếc mặt nạ lên để che đi sự tàn phá của hóa chất, chỉ để mười phút sau lại phải cười tươi trước ống kính, nói về bí quyết "da đẹp không tì vết".

"Họ không yêu cô ấy," Lam thầm thì, giọng anh lạc đi. "Họ chỉ yêu cái mặt nạ đó."

"Anh nói gì cơ?" Linh tiến lại gần, cô đang cầm một chiếc túi vải và bắt đầu giúp Lam thu gom những món đồ Loại 3 theo thói quen mà cô tự cho là "phụ việc".

"Đừng chạm vào đồ đạc lung tung," Lam gắt lên, nhưng rồi anh khựng lại khi thấy Linh đang cầm một chiếc điện thoại bị vỡ nát màn hình.

"Sư phụ, nhìn này. Nó bị đập nát một cách có chủ đích. Không phải do rơi." Linh chỉ vào vết lõm sâu ở chính giữa màn hình.

Lam cầm lấy chiếc điện thoại. Khứu giác anh lại hoạt động. Trên lớp kính vỡ, ngoài mùi thuốc tẩy, còn có một mùi hương lạ—mùi da thuộc mới và hương thuốc lá đắt tiền. Mùi này không thuộc về căn phòng này. Nó là mùi của kẻ đã đứng đây, quan sát cô gái tội nghiệp này đập nát cuộc đời mình trước khi hắn giúp cô "lau dọn" dấu vết.

Trong khi Linh mải mê lật giở những tấm ảnh sống ảo của Mây Hồng trên một chiếc máy tính bảng khác, Lam lặng lẽ dùng đèn UV soi vào chiếc điện thoại vỡ. Ở mặt lưng, ẩn dưới lớp ốp lưng đính đá lấp lánh, hắn lại để lại một dòng chữ nhỏ li ti:

"Sự hoàn hảo là một lời nói dối sạch sẽ nhất."

Lam cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Chứng OCD của anh trỗi dậy mạnh mẽ. Anh bắt đầu lau chùi căn phòng với một sự cuồng loạn kìm nén. Anh lau sạch từng kẽ phím máy tính, từng sợi dây cáp livestream, từng góc cạnh của chiếc gương lớn. Anh muốn căn phòng phải sạch, sạch đến mức không còn một phân tử nào của kẻ kia sót lại.

"Ký ức của cô ấy... thật ra rất bừa bộn," Linh bỗng lên tiếng, giọng cô chùng xuống. Cô đang cầm trên tay một xấp hóa đơn nợ nần và những lá đơn kiện vi phạm hợp đồng quảng cáo. "Mọi người cứ nghĩ cô ấy giàu có, nhưng cô ấy nợ ngập đầu chỉ để duy trì cái vẻ ngoài hoàn hảo này."

Lam dừng tay chổi. Anh nhìn nhành hoa trắng mình vừa lấy ra khỏi hộp.

Sự hoàn hảo mà Mây Hồng theo đuổi đã giết chết cô. Và sự hoàn hảo mà Lam theo đuổi—một hiện trường không tì vết—lại đang bị kẻ sát nhân lợi dụng để biến anh thành kẻ đồng lõa xóa dấu vết cho hắn.

Anh tiến đến chiếc máy tính vẫn đang sáng đèn, nơi những dòng bình luận vô tâm vẫn trôi đi. Lam không tắt máy. Anh đặt nhành hoa trắng lên ngay trên bàn phím, che khuất tầm nhìn của chiếc camera.

"Ký ức đã được dọn sạch. Đi thanh thản nhé," Lam nói, nhưng lần này lời kết của anh mang một vị đắng chát.

Khi họ bước ra khỏi tòa nhà, trời đã sập tối. Ánh đèn neon của thành phố hắt lên gương mặt góc cạnh của Lam những mảng sáng tối nhập nhằng. Linh đi bên cạnh, cô cảm nhận được sự rung động từ bàn tay đang siết chặt vali của Lam.

"Sư phụ, anh đang sợ à?"

Lam dừng bước, nhìn về phía những tòa cao ốc lấp lánh nhưng mục rỗng của thành phố. "Tôi không sợ cái chết. Tôi sợ những kẻ mượn danh sự sạch sẽ để che giấu sự thối rữa bên trong."

Vết sẹo trên hàm anh lại giật lên. Lam biết, chương tiếp theo của trò chơi này sẽ không còn nằm trong những căn phòng màu hồng nữa. Hắn đã nhắc đến "điện thoại vỡ". Hắn muốn Lam tìm kiếm thứ gì đó bên trong đống đổ nát của những ký ức kỹ thuật số.

"Linh," Lam đột ngột gọi tên cô. "Ngày mai, đừng đi theo tôi nữa."

Linh nhìn anh, đôi mắt cô phản chiếu ánh đèn thành phố, kiên định và không sợ hãi. "Ký ức của anh cũng đang bừa bộn lắm, sư phụ. Anh cần một người dọn dẹp cho chính mình."

Lam không đáp, anh bước nhanh vào màn đêm, để lại Linh đứng đó với chiếc điện thoại vỡ trong tay—mảnh ghép đầu tiên dẫn họ vào một bi kịch sâu hơn mang tên "bạo lực mạng".