MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Dọn Dẹp Ký ỨcChương 6: Căn phòng màu hồng và mùi thuốc tẩy

Người Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 6: Căn phòng màu hồng và mùi thuốc tẩy

1,151 từ · ~6 phút đọc

Cái chết ở khu chung cư cao cấp dành cho những "thần tượng mạng" mang một vẻ hào nhoáng giả tạo đến nôn mửa. Trần Lam bước ra khỏi thang máy, khứu giác nhạy bén của anh ngay lập tức bị tấn công bởi một hỗn hợp mùi vị kỳ quái: mùi tinh dầu hoa hồng rẻ tiền nồng nặc và mùi clo hắc nồng của thuốc tẩy công nghiệp.

Người nhà của nạn nhân – một cô gái 23 tuổi nổi tiếng với nghệ danh "Mây Hồng" – đang đứng ở hành lang. Người mẹ khóc ngất, nhưng người đại diện của cô thì đang hối hả gọi điện để "xử lý khủng hoảng truyền thông". Lam lướt qua họ như một bóng ma trắng, không một lời chào hỏi.

Anh dừng lại trước cửa phòng 1802. Nghi thức gõ cửa ba lần vang lên đều đặn. Năm giây cúi đầu im lặng.

Căn phòng mở ra, phơi bày một thế giới màu hồng rực rỡ dưới ánh đèn livestream vẫn còn đang bật. Trên màn hình máy tính, những dòng bình luận cũ vẫn chạy liên tục: "Mây xinh quá", "Vợ quốc dân đây rồi", "Tặng quà đi anh em"... Nhưng nhân vật chính của những lời tán tụng đó đã được cảnh sát mang đi từ hai tiếng trước.

Lam tiến vào hiện trường. Ánh mắt anh không dừng lại ở chiếc giường phủ drap lụa hồng, nơi cô gái đã hít quá liều thuốc ngủ. Anh nhìn xuống sàn nhà. Thuốc tẩy. Một lượng lớn thuốc tẩy đã được đổ lên sàn nhà ngay trước cửa phòng tắm, vết loang vẫn còn ẩm ướt.

"Ai đã lau sàn?" Lam hỏi, giọng nói vang lên đục ngầu qua bộ lọc không khí.

"À... là nhân viên vệ sinh của tòa nhà, họ thấy bẩn nên tiện tay lau qua trước khi chúng tôi gọi anh," người đại diện lúng túng đáp từ phía sau cửa.

Lam không nói gì, nhưng vết sẹo bên hàm anh giật mạnh. Kẻ nghiệp dư lau sàn để xóa vết bẩn, nhưng kẻ chuyên nghiệp đổ thuốc tẩy là để xóa bỏ dấu vết sinh học. Với Lam, mùi thuốc tẩy nồng nặc này là một lời nói dối vụng về.

Anh bật đèn UV, quét qua căn phòng rực rỡ. Dưới ánh sáng tím, hiện thực bắt đầu lộ diện. Đằng sau cái phông nền lung linh dùng để lên sóng là những đống rác thải vật lý: vỏ hộp mì tôm chồng chất, những ly trà sữa mốc meo giấu sau rèm cửa, và hàng tá quần áo đắt tiền bị vứt lăn lóc như giẻ rách.

Lam bắt đầu công đoạn phân loại Loại 3: Ký ức bị bỏ rơi.

Anh nhặt được một cuốn sổ tay nhỏ giấu dưới gối. Bên trong không phải là những lời tâm sự mơ mộng, mà là hàng trang dài những cái tên kèm theo số tiền. Có những cái tên được gạch chéo bằng mực đỏ kèm theo chữ "Sợ". Lam chạm tay vào cuốn sổ. Một đoạn hồi ức nhiễu loạn ập đến: Một cô gái trẻ ngồi co quắp dưới chân bàn, ôm lấy hai vai run rẩy trong khi điện thoại liên tục sáng đèn với những tin nhắn đe dọa, tống tiền từ những kẻ ẩn danh phía sau màn hình.

Mây Hồng không chết vì thuốc ngủ. Cô chết vì sự nghẹt thở của chiếc mặt nạ mà chính cô và người hâm mộ đã tạo ra.

Lam quỳ xuống bên cạnh đống rác sau rèm cửa. Anh dùng nhíp gắp lên một mẩu giấy nhỏ, bị vo tròn và sũng nước thuốc tẩy. Đó là một tấm hóa đơn chuyển khoản cho một mái ấm trẻ mồ côi ở quê, được thực hiện vào sáng sớm ngày cô qua đời.

"Gửi mẹ, con gửi chút tiền lo cho các em. Đừng tìm con."

Mẩu giấy suýt chút nữa đã bị thuốc tẩy công nghiệp xóa sạch chữ viết. Lam cẩn thận đặt nó vào chiếc Hộp Thiếc. Đây là mảnh linh hồn thực sự của cô gái mang tên Mây Hồng, thứ mà hàng triệu người theo dõi trên mạng xã hội chưa bao giờ được thấy.

Anh bắt đầu dọn dẹp Loại 1. Tiếng bàn chải chà lên sàn nhà hòa cùng tiếng xì xào của những cư dân mạng ngoài kia đang tò mò về cái chết của thần tượng. Lam lau sạch từng vết ố, từng hạt bụi trên những thỏi son đắt tiền chưa kịp mở nắp. Mỗi đường chải là một nhịp thở dài.

Trong khi lau đến góc khuất của bàn trang điểm, khứu giác của Lam đột ngột khựng lại. Giữa mùi thuốc tẩy nồng nặc, có một làn hương rất mỏng, rất sắc lướt qua: mùi dung dịch sát khuẩn đặc chủng.

Lam quay lại, quét đèn UV lên vị trí kẽ hở giữa bàn trang điểm và tường. Ở đó, có một biểu tượng nhỏ được vẽ bằng hóa chất vô hình, chỉ hiện lên dưới ánh sáng tím. Một hình tròn bị gạch chéo – "chữ ký" của gã sát nhân giấu mặt.

Hắn đã ở đây. Hắn không chỉ chứng kiến cô gái này chết, hắn còn "giúp" cô xóa đi những dấu vết cuối cùng mà hắn cho là thừa thãi. Hắn đang thách thức Lam ngay tại nơi mà ánh hào quang vừa tắt lịm.

Lam đứng dậy, hơi thở anh nặng nề hơn. Anh xịt tinh dầu mùi gỗ đàn hương để thanh tẩy căn phòng. Mùi thơm trầm mặc lan tỏa, át đi sự hào nhoáng giả tạo và mùi hóa chất độc hại. Anh đặt nhành hoa trắng lên bàn phím máy tính – ngay giữa những bình luận vô tri vẫn đang nhảy múa.

"Ký ức đã được dọn sạch. Đi thanh thản nhé."

Khi Lam bước ra khỏi phòng, anh thấy Linh đang đứng ở hành lang, tay cầm điện thoại quay lại cảnh hỗn loạn phía dưới sân chung cư. Thấy Lam, cô vội vàng chạy tới.

"Sư phụ, căn phòng này... nó có gì đó không đúng, phải không?" Linh hỏi, gương mặt cô xanh xao vì mùi thuốc tẩy nồng nặc thoát ra từ bên trong.

Lam dừng lại, đôi bàn tay dài siết chặt chiếc vali chuyên dụng. Anh nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh nhìn lạnh đến thấu xương.

"Đừng quay phim nữa. Ở đây không có Mây Hồng nào cả. Chỉ có một cô gái đã kiệt sức vì phải dọn dẹp sự kỳ vọng của người khác mỗi ngày."

Lam bước nhanh về phía thang máy. Anh cần phải về kho hàng ngay lập tức. Cuộc đối đầu này không còn là những vụ dọn dẹp tình cờ nữa. Kẻ sát nhân đang dùng những căn phòng của người chết để viết thư gửi cho anh. Và trong bức thư bằng thuốc tẩy này, hắn đã để lại một gợi ý cho căn phòng tiếp theo.