Trần Lam không thích sự hiện diện của con người trong khi làm việc. Với anh, con người là những sinh thể đầy rẫy sự mâu thuẫn và dối trá, trong khi đồ vật lại trung thực đến tàn nhẫn. Thế nhưng, kể từ khi rời khỏi hiện trường ở căn chung cư cũ vào đêm nọ, anh luôn có cảm giác mình không còn đơn độc.
Tiếng đế giày cao su miết trên mặt đường nhựa, tiếng lá khô bị giẫm nát, và cả nhịp thở cố tình kìm nén—tất cả những âm thanh đó lọt vào tai Lam dù anh đang đeo tai nghe. Khả năng thính giác và khứu giác nhạy bén, thứ vũ khí giúp anh trở thành một điều tra viên pháp y xuất sắc năm xưa, nay lại đang báo động về một kẻ bám đuôi dai dẳng.
Lam dừng bước trước một cột đèn đường vàng vọt ở con hẻm dẫn vào kho chứa đồ chuyên dụng của dịch vụ An Yên. Anh không quay đầu, chỉ lặng lẽ quan sát bóng của chính mình đổ dài trên mặt đất. Cách đó chừng mười mét, một chiếc bóng khác mảnh khảnh hơn, rụt rè hơn, vừa vội vàng nép vào sau bức tường gạch.
"Ra đi," Lam nói, giọng anh khô khốc như tiếng sỏi cọ vào nhau. "Cô đã theo tôi qua ba con phố rồi."
Sự im lặng bao trùm lấy con hẻm trong vài giây. Cuối cùng, một cô gái bước ra. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, gương mặt cô hiện rõ: trẻ trung, thông minh, nhưng đôi mắt lại chứa đựng một sự tò mò đến mức cố chấp. Đó là Linh, cô sinh viên ngành Tâm lý học mà anh đã thoáng thấy ở hiện trường trước.
"Anh... anh phát hiện ra từ lúc nào?" Linh lúng túng, hai tay nắm chặt dây đeo chiếc ba lô vải.
Lam quay người lại. Đôi bàn tay dài của anh đút sâu vào túi áo khoác đen, gương mặt góc cạnh không lộ một chút cảm xúc nào dưới ánh sáng vàng đục. Vết sẹo trên xương hàm anh dường như sẫm màu hơn trong đêm tối.
"Từ khi cô bắt đầu giẫm vào vũng nước ở ngã tư," Lam đáp lạnh lùng. "Cô muốn gì? Nếu là vì vụ án của ông Trịnh, cảnh sát đã có hồ sơ."
Linh hít một hơi thật sâu, tiến lại gần anh thêm một bước, dù bản năng mách bảo cô rằng người đàn ông này mang một luồng điện tích cực kỳ nguy hiểm. "Tôi không quan tâm đến hồ sơ cảnh sát. Tôi quan tâm đến cách anh làm việc. Tôi đã thấy anh gõ cửa... tôi đã thấy anh đặt hoa. Tại sao một kẻ dọn rác lại đối xử với những hiện trường chết chóc như thể đó là một ngôi đền?"
Lam nheo mắt. Khứu giác của anh bắt được mùi hương trên người Linh: mùi sách mới, mùi cà phê rẻ tiền và một chút mùi hoa bưởi nhẹ nhàng. Một mùi hương của sự sống thuần khiết, thứ hoàn toàn lạc lõng trong thế giới của anh.
"Tôi không dọn rác," anh lặp lại câu nói thương hiệu của mình một cách máy móc. "Tôi dọn dẹp những nỗi đau bị bỏ lại. Và nó không dành cho những kẻ thích xem kịch như cô."
Linh không lùi bước. Cô lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tay nhỏ, chi chít những ghi chép. "Tôi đang viết luận văn về tâm lý của những người chết cô độc. Nhưng khi thấy anh, tôi nhận ra mình đã sai. Tâm lý của người sống đối mặt với cái chết mới là thứ đáng để nghiên cứu. Trần Lam, cựu điều tra viên pháp y, người đã rời ngành sau một vụ bắt cóc thất bại... tôi biết anh là ai."
Không khí trong con hẻm đột ngột hạ xuống vài độ. Lam tiến sát lại phía Linh, nhanh đến mức cô không kịp phản ứng. Anh cao hơn cô một cái đầu, hơi thở lạnh lẽo phả vào đỉnh đầu Linh khiến cô rùng mình.
"Đừng cố đào bới quá khứ của tôi," Lam gằn giọng, ánh mắt anh sắc như dao cạo. "Cái chết không phải là một đề tài luận văn. Nó là sự trống rỗng. Và nếu cô bám theo tôi thêm một bước nữa, cô sẽ thấy sự trống rỗng đó nuốt chửng lấy mình."
Lam quay lưng đi, bóng lưng cao gầy của anh chìm dần vào bóng tối của kho hàng. Anh không muốn liên quan đến bất kỳ ai, đặc biệt là một cô gái trẻ đầy lý tưởng như Linh. Ký ức của anh là một vùng đất chết, nơi mà vết sẹo trên hàm luôn nhắc nhở về sự bất lực của công lý.
Tuy nhiên, khi Lam bước vào bên trong và chuẩn bị sắp xếp lại vali hóa chất, anh chợt khựng lại. Khứu giác nhạy bén của anh nhận ra một điều gì đó bất thường. Trên chiếc bàn làm việc vốn luôn sạch bóng theo tiêu chuẩn OCD của anh, có một mùi lạ.
Nó không phải mùi hoa bưởi của Linh.
Đó là mùi của dung dịch sát khuẩn nồng độ cao trộn lẫn với mùi tanh nhạt của sắt. Lam vội vàng bật đèn UV. Trên mặt bàn, nơi anh thường đặt chiếc Hộp Thiếc, xuất hiện một dòng chữ được viết bằng dung dịch hóa chất trong suốt, chỉ hiện rõ dưới ánh sáng tím:
"Mày dọn dẹp ký ức, còn tao tạo ra chúng. Hẹn gặp lại, đồng nghiệp."
Vết sẹo trên hàm Lam giật mạnh liên hồi. Máu trong người anh như đông cứng lại. Chữ ký này, cách sử dụng hóa chất này...
"Hắn," Lam nghiến răng, đôi bàn tay sạch sẽ quá mức của anh siết chặt thành nắm đấm đến trắng bệch.
Kẻ bám đuôi thực sự không phải là Linh. Cô gái đó chỉ là một sự tình cờ, hay có lẽ, là một con mồi mới mà "hắn" đã cố tình dắt lối đến cho anh. Lam lao ra khỏi kho hàng, nhìn khắp con hẻm vắng lặng. Linh đã đi khuất.
Thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng trong bóng tối sâu thẳm của những ngõ ngách, trò chơi giữa kẻ xóa dấu vết và người tìm ký ức đã thực sự bắt đầu.