MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI ẾCH – KẺ GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠTChương 1: Cơn mưa đầu tiên

NGƯỜI ẾCH – KẺ GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠT

Chương 1: Cơn mưa đầu tiên

1,189 từ · ~6 phút đọc

Trời đổ mưa từ rạng sáng.

Cơn mưa nặng hạt kéo dài như thể cả bầu trời muốn trút hết cơn thịnh nộ xuống thành phố. Từng giọt nước rơi xuống mái tôn, xuống đường nhựa, hòa cùng ánh đèn vàng mờ ảo, loang loáng như vết máu bị rửa trôi.

Ở một con hẻm nhỏ trên đường Tân Phong, khu quận 8, một người đàn ông đi thu gom ve chai dừng lại khi nghe thấy tiếng gì đó... như tiếng nước chảy không bình thường. Ông cúi xuống, rọi đèn pin vào vũng nước đen ngòm dưới cống. Thứ ánh sáng yếu ớt run rẩy chiếu vào một hình dáng — một gương mặt người trồi lên khỏi mặt nước, đôi mắt mở to không chớp, miệng há ra như cố gào lên điều gì đó nhưng chỉ có bọt nước trào ra.

Ông ta thét lên. Tiếng thét xé tan màn mưa.

7:30 sáng – Đội Điều tra Hình sự Thành phố

Thanh tra Lê Minh Nam đứng lặng nhìn qua ô cửa kính văn phòng. Ánh sáng sớm chiếu qua lớp mưa dày khiến cả phòng như bị phủ một tấm màn xám.

Trên bàn, cốc cà phê nguội lạnh.

Nam đã không ngủ suốt hai đêm. Gần đây, liên tục có các vụ mất tích không rõ nguyên nhân ở khu vực phía Tây thành phố. Phần lớn nạn nhân là người vô gia cư hoặc người lao động tự do. Không ai tìm thấy xác. Không ai biết điều gì đã xảy ra.

Điện thoại reo.

“Nam, có xác mới. Ở hẻm 52, Tân Phong. Mưa to, nhưng anh nên đến ngay.”

Giọng bên kia là Thu An, nữ pháp y của đội, người duy nhất trong tổ còn giữ được bình tĩnh trước những hiện trường đáng sợ nhất.

8:12 sáng – Hiện trường vụ án

Khi Nam đến, con hẻm đã bị phong tỏa. Lũ trẻ con trong khu trọ bị đuổi vào nhà, nhưng những cái đầu tò mò vẫn ló ra sau tấm rèm ướt.

Một cái xác nằm ngửa giữa vũng nước.

Người đàn ông khoảng hơn bốn mươi, mặc áo sơ mi trắng, quần đen, nhưng toàn thân đã chuyển màu xanh xám. Làn da căng bóng, phủ đầy chất nhờn như nhớt cá. Đôi mắt mở to, đồng tử dãn rộng, nhìn trừng trừng lên bầu trời mưa. Hai bàn tay nắm chặt như đang cố chống lại một thứ gì đó vô hình.

Thu An bước đến, giọng bình thản:

“Da nạn nhân bị phủ một lớp chất nhầy lạ. Không phải dầu, không phải nhựa. Cảm giác… giống như niêm dịch sinh học. Trong phổi có nước. Có thể bị dìm chết, nhưng còn một điều nữa...”

Cô chỉ xuống cổ tay nạn nhân – nơi có một biểu tượng kỳ quái được khắc bằng dao: một vòng tròn với bốn đường cong nhỏ xung quanh, trông giống hệt hình ếch nhìn từ trên cao.

Nam cau mày.

“Lần đầu thấy ký hiệu này sao?”

“Ừ. Nhưng có vẻ được khắc rất tinh tế. Không phải ngẫu nhiên.”

Anh ngồi xuống, nhìn quanh. Mưa vẫn rơi nặng hạt, nhưng trong tai anh vang lên một âm thanh khác – tiếng “ộp... ộp...” rất khẽ. Ban đầu tưởng là tiếng nước chảy, nhưng càng lắng nghe, âm thanh càng rõ, vọng ra từ miệng cống cách đó vài mét.

Nam bật đèn pin, cúi sát xuống. Trong miệng cống, chỉ thấy bóng tối đặc quánh và một làn hơi nước bốc lên lạnh buốt. Anh cẩn thận soi sâu vào trong, và tim anh như ngừng đập – hai con mắt lồi, tròn vo phản chiếu ánh sáng đèn pin, nhìn thẳng vào anh.

“Có ai dưới đó không?” – anh hét lên.

Không tiếng trả lời, chỉ có tiếng “ộp...ộp...” vang lên, như thể ai đó đang bắt chước tiếng ếch.

Phòng khám nghiệm tử thi – Chiều cùng ngày

Chiếc quạt trần quay chậm, phát ra âm thanh cọt kẹt.

Trên bàn, thi thể nạn nhân được phủ một tấm vải trắng, chỉ còn lộ ra bàn tay và khuôn mặt. Thu An đang lấy mẫu chất nhờn từ da.

“Kết quả sơ bộ: nạn nhân chết khoảng 10 tiếng trước khi được phát hiện. Trong phổi có nước mưa, chứng tỏ bị dìm trong môi trường tự nhiên. Nhưng chất nhờn này lạ lắm… có chứa hormone chuyển hóa – tương tự hormone lưỡng cư.”

Nam ngẩng lên:

“Ý cô là... có liên quan đến động vật?”

“Hoặc ai đó đang mô phỏng loài ếch. Cấu trúc hóa học rất giống nhưng không tự nhiên. Có thể được tổng hợp.”

Cô dừng lại, khẽ nói:

“Có một điều tôi chưa dám chắc... nhưng lớp da của nạn nhân hình như bị lột ra rồi dán lại. Như thể ai đó đang thử nghiệm một quá trình tái sinh sinh học.”

Nam im lặng.

Tiếng kim loại chạm nhau lạnh buốt. Anh nhìn khuôn mặt xanh tái của người chết, trong lòng dấy lên cảm giác bất an kỳ lạ – một cảm giác không chỉ là rùng mình trước tội ác, mà còn là ký ức... như anh đã từng thấy thứ này ở đâu đó rồi.

“An, cô nói chất này có thể tổng hợp. Nếu vậy, chỉ những ai có kiến thức sinh học hoặc y học mới làm được.”

“Chính xác. Tôi đang gửi mẫu đến phòng thí nghiệm Đại học Y. Nhưng có một thứ anh nên xem.”

Cô mở tủ, đưa cho Nam một túi vật chứng nhỏ – bên trong là mảnh giấy được gấp gọn, tìm thấy trong miệng nạn nhân.

Trên đó, viết bằng mực đen đã nhòe đi vì nước mưa, chỉ còn đọc được vài dòng:

“Ếch kêu trong đêm mưa,

Người chết trong vũng nước...”

Nam nhìn dòng chữ, lòng lạnh buốt.

Anh nhớ đến tuổi thơ của mình, năm mười hai tuổi, cũng một đêm mưa như thế, cậu bạn thân của anh – Tuấn – chết đuối trong hồ nước sau trường. Lúc đó, Nam đã nghe tiếng ếch kêu suốt đêm, và đến giờ anh vẫn không thể quên.

“Nam? Anh sao thế?” – An hỏi.

“Không… không có gì.”

Anh bỏ mảnh giấy vào túi vật chứng, đứng dậy.

“Tôi có linh cảm đây không phải vụ cuối cùng đâu.”

Đêm cùng ngày – Cơn mưa chưa dứt

Nam trở về căn hộ nhỏ của mình ở tầng 10 khu chung cư cũ. Ánh đèn ngoài hành lang nhấp nháy. Tiếng mưa rơi không ngừng gõ vào ô cửa kính.

Anh ngồi xuống ghế, mở hồ sơ vụ án. Tấm ảnh hiện trường phản chiếu ánh sáng đèn vàng khiến gương mặt nạn nhân như đang sống dậy.

Bỗng nhiên, anh nghe tiếng “ộp...ộp...” đâu đó trong căn phòng.

Anh bật dậy, nhìn quanh. Không có gì. Chỉ có bể cá nhỏ trên bàn làm việc.

Bên trong, con cá vàng duy nhất đang bơi vòng quanh – nhưng nước trong bể không còn trong nữa. Nó đục ngầu… và nổi bọt.

Nam cúi xuống, và tim anh lạnh buốt.

Trên thành bể, ai đó đã vẽ một hình tròn với bốn đường cong nhỏ – biểu tượng của Ếch – bằng thứ gì đó sẫm đỏ.

Cơn mưa vẫn rơi... và đâu đó dưới lòng đất, tiếng ếch kêu lại vang lên.