Mưa vẫn rơi suốt đêm, không ngớt, như thể có ai đó đang cố gột sạch một tội lỗi nào đó đã ngấm sâu vào lòng đất. Thành phố sáng hôm sau vẫn chìm trong một màu xám tro. Con kênh đen ngòm ở quận ven sông dâng nước, bùn loãng và rác trôi đầy. Giữa dòng nước đục, có thứ gì đó nổi lên, lấp ló dưới làn sương lạnh buốt.
Người đầu tiên phát hiện là một bà bán hàng rong. Bà ta kể rằng đang đi qua cầu, nhìn thấy một chiếc giày da nằm giữa đống rác, tưởng là đồ bỏ nên cúi xuống nhặt. Nhưng khi kéo nó ra, thứ dính theo khiến bà suýt ngất – một bàn chân người, trương phình, trắng bệch, các ngón co quắp như vẫn đang cố bấu vào thứ gì đó trong tuyệt vọng.
Hiện trường lập tức bị phong tỏa. Khi Thanh tra Lê Minh Nam tới, cả khu bờ kênh đã đông nghẹt người hiếu kỳ. Mưa vẫn chưa dứt, từng giọt nặng hạt đập vào áo mưa của anh lộp bộp. Nước dâng cao, dòng chảy đục ngầu xoáy quanh cái chân bị chặt, trôi đi lơ lửng rồi lại dạt vào bờ như bị một bàn tay vô hình giữ lại.
Nam ngồi xổm xuống, đôi găng tay latex trắng dính đầy bùn. Cái chân bị cắt cực kỳ gọn – một nhát, thẳng, không có dấu răng cưa hay gãy dập. Vết chặt sắc như dao mổ. Ở cổ chân còn dính lại một vòng da sậm màu, giống như bị quấn dây siết chặt trong thời gian dài. Và ngay dưới mắt cá chân, một ký hiệu lạ – hình tròn có bốn nét cong – y hệt như ký hiệu anh từng thấy trên cổ tay nạn nhân ở vụ trước.
“Người Ếch…” Nam khẽ lẩm bẩm, giọng chìm vào tiếng mưa.
Thu An từ phía sau bước tới, cẩn thận che túi đựng mẫu vật dưới áo mưa. Cô liếc qua cái chân, nhíu mày:
– Vết cắt rất sạch, dụng cụ phải là dao phẫu thuật hoặc cưa xương loại chuyên dụng. Hung thủ có kiến thức giải phẫu.
– Giống vụ trước. – Nam đáp.
– Nhưng lần này… hắn không để lại xác, chỉ để lại một phần. Có thể muốn gửi thông điệp.
Hòa, trung úy trẻ nhất đội, chen vào với vẻ mặt tái mét:
– Sếp… ở mé bên kia bờ, có dấu gì đó lạ lắm.
Nam đứng dậy, bước theo hướng anh ta chỉ. Dưới lớp bùn nhão, có hàng loạt dấu chân – nhưng không bình thường. Chúng giống dấu người, song các ngón dài và bè ra, in rõ màng mỏng giữa các kẽ, như dấu chân ếch phóng đại. Mỗi dấu cách nhau hơn một mét – khoảng cách mà con người bình thường khó có thể bước được trong điều kiện bùn lầy như thế.
Nam khẽ cúi xuống, chạm tay vào một dấu. Bùn vẫn ấm, mới, chứng tỏ kẻ đó chưa đi được bao lâu. Anh nhìn quanh – sương phủ dày, tầm nhìn chỉ khoảng mười mét. Xa xa, tiếng nước rơi tí tách xen tiếng kêu “ộp…ộp…” vọng lại từ đâu đó trong lòng kênh.
An lặng lẽ nói:
– Anh nghe không?
– Có. Tiếng ếch.
– Không… là tiếng bắt chước. Anh để ý nhịp điệu xem, nó lặp đúng ba lần, dừng, rồi ba lần nữa. Giống tín hiệu.
Nam rọi đèn pin xuống dòng kênh. Nước đục ngầu, rác nổi lềnh bềnh. Dưới làn sóng, anh thoáng thấy thứ gì đó chuyển động – rất nhanh, như một bóng đen lướt qua. Anh giật mình, lùi lại, tay nắm chặt khẩu súng bên hông. Nhưng khi rọi lại thì chỉ còn bọt nước nổi lên, tan ra.
Khi đội kỹ thuật tới, họ kéo lưới rà suốt cả buổi sáng. Kết quả, vớt được một túi nylon lớn chứa… da người. Những mảnh da bị bóc tách cẩn thận, phẳng lì như mặt giấy. Có cả những phần có lông chân, lông tay. Mỗi mảnh được khâu bằng chỉ y tế mảnh, tạo thành hình một mặt nạ, chưa hoàn chỉnh.
“Trời đất…” – Thu An khẽ buông lời, giọng lạc đi. – “Hắn đang… tạo nên một thứ gì đó.”
Nam im lặng. Anh cảm thấy gió lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Khi quay lại, anh nhận ra trên bờ đất ngay dưới chân mình có một thứ gì đó vừa hé ra khỏi bùn. Anh dùng găng tay gạt nhẹ, và tim chùng xuống: một mẩu giấy nhỏ, viết bằng nét chữ nguệch ngoạc:
“Đừng tìm tao. Tao đang tiến hóa.”
Buổi tối hôm đó, Nam trở về phòng làm việc muộn. Đèn neon trắng nhợt phản chiếu trên tường, giấy tờ xếp chồng. Anh nhìn lên tấm bảng ghim ảnh hiện trường – nạn nhân vụ trước, cái chân trong bùn, biểu tượng ếch, và bây giờ là dòng chữ “Tao đang tiến hóa”.
Bên ngoài, mưa lại bắt đầu. Tiếng sấm dội xa xăm.
Nam ngồi xuống, mở laptop, tìm lại những hồ sơ cũ. Năm 2017, từng có một dự án nghiên cứu bị cấm – Dự án Amphibia, thử nghiệm chuyển đổi gene người – lưỡng cư để phục hồi mô tổn thương. Người đứng đầu là Tiến sĩ Trần Đình Lâm, giáo sư sinh học từng mất tích sau một tai nạn cháy phòng thí nghiệm. Không tìm thấy xác.
Bức ảnh duy nhất còn lại trong hồ sơ là khuôn mặt người đàn ông trung niên, ánh mắt sáng rực và lạnh lùng – và phía sau ông ta, trên tường phòng thí nghiệm, có dán một biểu tượng tròn với bốn đường cong…
Giống hệt dấu khắc trên cổ tay nạn nhân.
Một tiếng sấm nổ rền ngoài trời. Nam ngẩng lên – trong khoảnh khắc ánh chớp lóe sáng, anh thấy trên tấm kính cửa sổ mờ nước, có dấu bàn tay ướt in hằn. Ngón tay dài, màng mỏng giữa kẽ, trượt chậm rãi xuống.
Anh lao tới mở cửa, chỉ thấy hành lang trống rỗng. Nhưng nền gạch trước cửa có vết bùn, hằn rõ từng dấu chân kỳ quái – hướng ra cầu thang thoát hiểm.
Nam rút súng, tim đập dồn dập.
Tiếng ộp...ộp... vang lên từ tầng dưới, mỗi lúc một gần.
Anh bước xuống, đèn hành lang chớp tắt, ánh sáng hắt ra loang lổ. Ở giữa tầng 5, một cánh cửa mở hé, và dưới ánh sáng mờ nhạt, anh thấy một bóng người gù lưng, đang bò, di chuyển bằng cả tay lẫn chân, cơ thể ướt sũng, da ánh lên thứ chất nhờn như lớp da ếch.
Nam giơ súng, hét lớn:
– Cảnh sát! Dừng lại!
Bóng người quay đầu – chỉ trong chớp mắt, anh thấy gương mặt nó: một nửa người, nửa thú, đôi mắt lồi, tròng đen trơn láng, và ở miệng là nụ cười cong quái dị.
Rồi nó phóng vụt đi, nhanh không tưởng.
Nam đuổi theo, nhưng khi ra đến cầu thang, chỉ còn lại vũng nước bùn và một mảnh da người ướt nhẹp, dính trên lan can.
Trên đó, khắc bằng dao:
“Tiến hóa chưa bao giờ ngừng lại.”