MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI ẾCH – KẺ GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠTChương 3: Hồ sơ Amphibia

NGƯỜI ẾCH – KẺ GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠT

Chương 3: Hồ sơ Amphibia

842 từ · ~5 phút đọc

Mưa vẫn rơi, nặng hạt hơn, từng giọt đập vào tấm kính loang lổ của phòng điều tra. Trên bàn, những tấm ảnh hiện trường được xếp ngay ngắn: cơ thể của nạn nhân số 4, đôi mắt trợn ngược, miệng há ra như đang cố hớp lấy không khí cuối cùng. Bùn khô đóng dày quanh cổ họng, bàn tay cứng đờ hướng về phía dòng sông như một lời kêu cứu bị chặn đứng.

Đội điều tra đặc biệt của Sở cảnh sát thành phố N—— đã họp suốt đêm. Trung tá Lâm, người chỉ huy, gương mặt hốc hác vì mất ngủ, nhìn chằm chằm vào màn hình máy chiếu nơi hiển thị dòng chữ đỏ: “HỒ SƠ AMPHIBIA” – tên mật mã được đặt cho vụ án.

“Amphibia – lưỡng cư,” Lâm khẽ nói. “Cái tên này hắn tự đặt ra cho mình… hoặc ai đó muốn gửi thông điệp.”

Trên màn hình, hàng loạt biểu đồ và hình ảnh hiện lên:

Nạn nhân thứ nhất: phát hiện ở khu đầm lầy phía Tây.

Nạn nhân thứ hai: bị vứt gần hồ nhân tạo trong công viên trung tâm.

Nạn nhân thứ ba: chết trong bồn nước của nhà riêng, da bị rách như bị thứ gì đó cào cấu.

Nạn nhân thứ tư: được tìm thấy sáng nay, gần bờ sông N——, miệng đầy bùn và rong rêu.

Mẫu vật từ bùn được gửi đến phòng thí nghiệm pháp y. Kết quả khiến cả đội chết lặng: trong đó có dấu vết DNA của loài ếch lạ, chưa được ghi nhận trong bất kỳ cơ sở dữ liệu sinh học nào.

Thanh – chuyên viên phân tích tâm lý tội phạm – im lặng hồi lâu trước khi nói:

“Hắn có thể là kẻ ám ảnh với sinh học lưỡng cư. Có khả năng từng làm trong viện nghiên cứu hoặc phòng thí nghiệm sinh học. Nhưng điểm kỳ lạ là... mỗi nạn nhân đều có vết cắt rất chính xác, như thể người ra tay hiểu rõ cấu trúc cơ thể người.”

Không khí trong phòng đặc quánh. Ngoài cửa sổ, sấm chớp lóe sáng như xé rách màn đêm.

Lâm đứng dậy, đi về phía bảng trắng. Ông khoanh tròn ba chữ lớn: ẾCH – NƯỚC – BÙN.

“Hắn chọn môi trường ẩm, luôn liên quan đến nước. Mọi cái chết đều gợi đến sự biến đổi – từ người sang thứ gì đó không còn là người nữa.”

Giữa lúc đó, điện thoại trên bàn reo vang. Đầu dây bên kia là giọng run rẩy của một nhân viên pháp y:

“Thưa trung tá... chúng tôi tìm thấy một chi tiết mới. Trong họng nạn nhân thứ tư có một mảnh giấy cực nhỏ, bọc trong lớp nilon chống nước.”

Lâm siết chặt điện thoại:

“Trên đó viết gì?”

“Ba chữ… ‘Amphibia Project’.”

Mọi ánh mắt trong phòng đổ dồn về màn hình. Thanh mở laptop, truy cập cơ sở dữ liệu cũ của Bộ Khoa học và Công nghệ. Sau vài phút, cô ngẩng đầu lên, giọng run run:

“Tôi tìm thấy rồi… ‘Amphibia Project’ là một dự án tuyệt mật của Viện Sinh học Quốc gia, khởi động cách đây mười năm. Mục tiêu: nghiên cứu khả năng tái tạo mô người dựa trên gen lưỡng cư. Nhưng dự án bị giải tán sau một vụ nổ trong phòng thí nghiệm khiến bốn người chết và hai người mất tích.”

“Hai người mất tích?” – Lâm hỏi dồn.

“Một trong số đó là bác sĩ Trần Đức Hào – trưởng nhóm nghiên cứu. Người còn lại… là một thực tập sinh tên Lâm Phong.”

Không khí trong phòng trở nên im phăng phắc. Cái tên “Trần Đức Hào” khiến mọi người rùng mình – vì trong hồ sơ cảnh sát, ông ta từng bị tình nghi tham gia một loạt thí nghiệm trái phép trên người vô gia cư, nhưng vụ việc bị ém nhẹm vì thiếu bằng chứng.

Lâm lặng người nhìn tấm ảnh cũ của Hào – người đàn ông gầy gò, đôi mắt sâu hoắm và nụ cười méo mó. Dưới tấm ảnh là dòng chú thích mờ nhòe: “Mất tích – chưa xác định được thi thể.”

Thanh khẽ nói, gần như thì thầm:

“Nếu hắn chưa chết… thì có lẽ ‘Người Ếch’ chính là sự tái sinh của dự án ấy. Hắn không chỉ giết người. Hắn đang thí nghiệm lại.”

Một tiếng sét vang lên, làm cả căn phòng sáng lóa. Ở góc bàn, những tấm ảnh hiện trường dính bùn và máu như cười nhạt dưới ánh đèn chớp.

Và ngay lúc đó, trong đêm mưa lạnh, điện thoại nội bộ lại reo lần nữa — lần này từ trạm cảnh sát ngoại ô phía Bắc:

“Chúng tôi vừa phát hiện một xác chết mới… cũng ở ven sông. Cổ họng bị cắt, và trên ngực có khắc hình… một con ếch.”

Lâm siết chặt nắm tay. “Hắn đang gửi thông điệp. Vụ này chưa dừng lại đâu.”

Ngoài kia, mưa vẫn rơi, hòa cùng tiếng gió rít qua rặng cây như tiếng ai đó đang cười — khàn đặc, ướt át, và đầy ám ảnh…