Sáng sớm, sương giăng dày đặc phủ kín con đường đất dẫn vào khu đầm lầy phía Bắc. Trời chưa sáng hẳn, nhưng ánh đèn xe cảnh sát đã quét lên từng lớp khói trắng mờ ảo như màn sương ma quái. Đội điều tra của trung tá Lâm vừa nhận lệnh khẩn di chuyển tới hiện trường vụ án mới – nạn nhân thứ năm của “Người Ếch”.
Không khí đặc quánh mùi tanh, ẩm và bùn. Từng bước chân của họ lún sâu vào lớp đất mềm nhão nhoẹt. Thanh – chuyên viên tâm lý – khẽ kéo cao cổ áo, ánh mắt dán chặt vào vũng nước đen trước mặt. Mặt nước tĩnh lặng, phản chiếu thứ ánh sáng mờ mờ từ đèn pin, nhưng đâu đó, người ta có thể thấy bọt khí nổi lên chậm rãi, như thể bên dưới có thứ gì đó đang thở.
Một sĩ quan trẻ tiến lại gần, giọng run rẩy:
“Thưa trung tá… thi thể ở bên kia, gần gốc cây liễu. Nhưng chúng tôi không dám lại gần.”
Lâm cau mày: “Vì sao?”
Anh ta nuốt khan, chỉ tay về phía trước:
“Vì… xác nạn nhân nằm ngửa, mắt mở to và… da toàn thân có màu xanh nhạt, như da ếch.”
Cả đội tiến đến. Ánh sáng đèn rọi xuống, lộ ra cơ thể trương phồng, căng bóng. Đôi tay nạn nhân vươn ra hai bên, các ngón tay bị dính lại với nhau bằng một lớp màng mỏng trong suốt. Cổ họng bị rạch, bên trong nhét một mảnh da lưỡng cư đã khô, trên đó khắc ký tự “A-5” bằng dao phẫu thuật.
Thanh lùi lại, mặt tái đi.
“A-5… có thể là mã số của đối tượng thí nghiệm trong dự án Amphibia.”
Lâm quỳ xuống cạnh xác, đeo găng tay, nhẹ nhàng lật cổ áo nạn nhân. Một dòng chữ nhỏ, gần như bị ăn mòn bởi bùn, vẫn hiện ra: “Phòng nghiên cứu sinh học – Viện quốc gia.”
“Vậy là hắn không chỉ chọn người ngẫu nhiên,” – Lâm nói khẽ – “hắn đang truy lùng từng thành viên cũ của dự án.”
Bên kia đầm, gió thổi qua rặng cây, phát ra âm thanh kỳ dị như tiếng nức nở hòa lẫn tiếng cười. Thanh quay lại nhìn, nhưng chỉ thấy sương mờ và vài bóng hình mờ nhạt. Cô cảm nhận một nỗi lạnh lan từ chân lên đến sống lưng – một cảm giác bị theo dõi.
Một kỹ thuật viên gọi với:
“Thưa trung tá, anh nên xem cái này.”
Hắn chỉ vào dấu chân in sâu trong bùn – lớn hơn bình thường, dài và có vết lõm giữa gan bàn chân, giống bàn chân của một loài lưỡng cư. Dấu vết kéo dài đến mép nước rồi biến mất.
“Không thể có người nào có bàn chân như vậy,” – người kỹ thuật nói.
“Hoặc là không còn hoàn toàn là người,” – Thanh đáp khẽ.
Tiếng máy ảnh chụp liên hồi. Mọi thứ đều được ghi lại – cả dấu chân, lẫn xác chết, và lớp bùn đang sủi bọt quanh đó. Nhưng rồi, khi một nhân viên cúi xuống gần mép nước để lấy mẫu, anh ta bỗng hét lên thất thanh, loạng choạng ngã ngửa.
Từ dưới mặt nước đen ngòm, một bàn tay lạnh ngắt trồi lên, bám chặt vào cổ chân anh ta rồi kéo mạnh xuống. Cả đội lập tức lao tới, đèn pin rọi loạn xạ. Lâm và hai cảnh sát khác túm lấy áo người bị kéo, kéo ngược ra khỏi đầm. Anh ta được kéo lên, toàn thân ướt đẫm, mặt tái mét, miệng run run:
“Tôi… tôi cảm nhận rõ… thứ gì đó có da trơn nhớt… và… mắt… nó đang nhìn tôi…”
Không ai nói gì. Mặt nước lại phẳng lặng như chưa từng có gì xảy ra.
Lâm quay sang Thanh, giọng khàn đặc:
“Tôi muốn danh sách toàn bộ thành viên dự án Amphibia. Ai còn sống, ai mất tích. Hắn đang đi theo một chuỗi, và nạn nhân kế tiếp… có thể đã bị chọn.”
Thanh gật đầu, lập tức mở máy tính bảng, tìm kiếm hồ sơ mật. Cô liếc nhìn dòng tên cuối cùng trong danh sách — và cảm thấy tim mình như ngừng đập:
“Trung tá… người cuối cùng trong nhóm nghiên cứu chưa bị sát hại… là Lâm Phong – thực tập sinh mất tích sau vụ nổ năm xưa.”
Cả đội im lặng. Chỉ có tiếng gió rít qua mặt đầm và mùi tanh nồng càng lúc càng nặng.
Lâm chậm rãi nói, giọng như có gì đó nghẹn lại:
“Phong… từng là đệ tử của bác sĩ Hào. Nếu hắn còn sống… thì có lẽ hắn đã trở thành thứ mà chính hắn từng nghiên cứu.”
Một tiếng “ộp” vang lên từ mặt nước, âm thanh rền rĩ và dai dẳng. Cả đội quay phắt lại, chỉ thấy bóng người thoáng hiện giữa làn sương — thân hình gù gập, đôi chân dài, và một thứ gì đó nhấp nháy xanh lục trong mắt.
Rồi bóng đó biến mất, để lại mặt nước gợn sóng và tiếng cười khẽ… khàn đặc, như từ cổ họng của một con vật không thuộc về thế giới này.
Lâm nhìn vào khoảng trống mờ mịt trước mặt, lạnh sống lưng. Ông biết: “Người Ếch” đang ở rất gần.
Và cuộc săn đuổi giờ mới thật sự bắt đầu.