Trời đổ mưa trở lại. Những giọt nước đập mạnh lên mái tôn cũ của khu nhà xác nằm ở ngoại vi thành phố. Tiếng gió lùa qua hành lang hẹp nghe như tiếng rên rỉ của những linh hồn chưa yên nghỉ. Dòng chữ bạc màu “NHÀ XÁC SỐ 9” hằn trên cánh cửa sắt rỉ sét, lặng lẽ đón bước chân của những người vừa trở về từ đầm lầy.
Mùi formalin nồng nặc quện với mùi máu và xác thối. Trên bàn inox giữa phòng, thi thể nạn nhân thứ năm nằm im lìm, được phủ bằng tấm drap trắng, nhưng vết phồng rộp trên da vẫn hằn lên rõ mồn một như những túi nước mỏng manh chứa thứ gì đó đang chuyển động bên trong.
Bác sĩ pháp y Dương – người phụ trách nhà xác số 9 – cẩn thận mang găng tay, kéo tấm drap xuống. Cả đội lập tức khựng lại. Da của nạn nhân vẫn ướt, ánh lên màu xanh nhạt, và có mùi tanh như xác cá. Đôi mắt bị lấy mất, hốc mắt đen ngòm. Giữa ngực là vết khắc hình con ếch đã sạm màu máu khô.
“Hắn muốn nhắn điều gì đó,” – Thanh nói khẽ, mắt không rời khỏi thi thể.
“Không,” – Lâm đáp, giọng nặng nề. – “Hắn đang tự ký tên lên tác phẩm của mình.”
Dương cầm dao mổ, cắt một đường dọc bụng nạn nhân. Tiếng da thịt rách toạc vang lên, ẩm và nặng. Một thứ chất lỏng đặc sệt màu nâu chảy ra, sền sệt như bùn. Ông nhăn mặt, múc lên một ít bằng thìa kim loại.
“Đây… không phải máu,” – Dương khẽ nói. – “Nó là một hỗn hợp lạ. Có cấu trúc giống như mô nước của lưỡng cư, nhưng hòa lẫn với tế bào người.”
Thanh tái mặt.
“Hắn đang biến đổi cơ thể người… thành sinh vật lưỡng cư.”
Trên tay Dương lúc này là một mảnh mô bị cấy vật thể kim loại. Ông dùng nhíp gắp ra — một vi mạch nhỏ bằng hạt đậu, trên đó khắc mờ dòng chữ A-PH-B1. Máy quét hiển thị tín hiệu điện tử vi mô, chứng tỏ nó từng hoạt động.
“Đây là công nghệ sinh học quân sự, chưa từng được công bố,” – Dương nói. – “Nếu đúng vậy, thì dự án Amphibia không chỉ là nghiên cứu y học, mà còn là một thí nghiệm vũ khí sinh học.”
Căn phòng bỗng im phăng phắc. Tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, rít qua những khe cửa như tiếng gào thét.
Lâm chống tay lên bàn, nhìn chằm chằm vào thi thể trước mặt.
“Nếu hắn từng là thực tập sinh của dự án, thì hắn biết hết các thí nghiệm gốc. Có thể hắn đang tái tạo lại chúng — nhưng lần này, bằng con người thật.”
Thanh tiến lại gần, đặt bàn tay run rẩy lên cổ nạn nhân. Dưới lớp da mềm nhão, cô cảm nhận thấy thứ gì đó đập nhẹ, rất yếu. Cô rụt tay lại ngay, ánh mắt hoảng sợ.
“Cơ thể vẫn… phản ứng.”
Không ai kịp phản ứng, thì thi thể trên bàn co giật mạnh. Da bắt đầu phồng rộp, nứt ra, từng mảng bùn ứa ra ngoài. Một tiếng “ộp” vang lên giữa không khí đặc quánh. Bác sĩ Dương lùi lại, hét lớn:
“Rút lui! Nhanh lên!”
Lâm túm lấy Thanh kéo về phía cửa, nhưng xác chết bỗng ngồi bật dậy. Hai hốc mắt trống rỗng, nhưng miệng nó hé mở, phát ra âm thanh như tiếng gió thổi qua khe nước:
“Am… phi… bia…”
Tất cả đèn trong phòng chớp tắt liên hồi. Một bóng người đứng lặng trong khung cửa kính phòng quan sát – cao, gầy, mặc áo mưa sẫm, đầu đội mũ trùm. Ánh sét lóe lên, phản chiếu đôi mắt xanh lục của hắn, sáng lên trong khoảnh khắc rồi vụt tắt. Khi mọi người chạy ra, bóng người ấy đã biến mất, chỉ còn lại dấu chân ướt loang lổ trên nền gạch dẫn ra cửa sau.
Một nhân viên cảnh sát vội mở camera giám sát. Tất cả đều bị nhiễu sóng, ngoại trừ một đoạn duy nhất: hình ảnh bàn tay gầy guộc ấn nút mở cửa phòng xác, rồi quay lưng rời đi – bàn tay ấy, da nhăn nheo, nhớt nhát như da ếch.
Lâm thở dốc, nhìn khung hình đóng băng trên màn hình.
“Hắn đã ở ngay đây. Hắn… vẫn luôn theo dõi chúng ta.”
Thanh run lên, nước mắt trào ra vì sợ hãi lẫn căm phẫn.
“Hắn không chỉ giết người. Hắn muốn hồi sinh thứ đã chết.”
Tiếng sấm vang lên dữ dội. Cánh cửa nhà xác bật mở, gió thốc vào làm tấm drap trắng tung bay. Tấm vải phủ qua gương mặt nạn nhân – và trong ánh đèn nhấp nháy, người ta thấy khóe miệng của xác chết khẽ cong lên, như đang mỉm cười.