Hành tinh mới là một thế giới kỳ lạ, với những ngọn lửa xanh bập bùng trên mặt đất, không tỏa nhiệt mà phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Lâm Tuyết đỡ Dạ Hàn ngồi xuống bên một tảng đá, kiểm tra vết thương trên vai anh. Máu đã ngừng chảy, nhưng cô vẫn lo lắng. “Ngươi cần nghỉ ngơi,” cô nói, giọng nghiêm khắc. Dạ Hàn cười nhẹ, ánh mắt anh dịu dàng. “Ngươi lo cho ta à, Hư Vọng?” Cô bĩu môi, nhưng không thể phủ nhận trái tim mình đang đập nhanh vì anh.
Cô nhìn Tinh Hồn, thanh kiếm nằm bên cạnh Dạ Hàn, ánh sáng xanh lục nhấp nháy như nhịp tim. “Thanh kiếm này… nó là gì? Tại sao họ muốn nó?” cô hỏi. Dạ Hàn thở dài, tay vuốt nhẹ lưỡi kiếm. “Ta không nhớ rõ, nhưng Tinh Hồn không chỉ là vũ khí. Nó là chìa khóa, liên kết với các cổng Hư Không. Và có lẽ, với lời nguyền của ta.” Cô cau mày, nhớ lại những ký ức rời rạc cô đã thấy. “Lời nguyền… ngươi đã phản bội ai đó, đúng không?”
Dạ Hàn im lặng, ánh mắt anh lạc vào ngọn lửa xanh. “Ta không biết. Nhưng mỗi khi ngươi chạm vào ta, ta thấy những mảnh ký ức. Có lẽ ngươi là chìa khóa để ta nhớ lại.” Lời nói của anh khiến cô bối rối. Cô muốn tin anh, nhưng sự bí ẩn của anh làm cô do dự. Họ quyết định khám phá hành tinh, tìm dấu vết của một cổng Hư Không khác. Những ngọn lửa xanh dẫn họ đến một hang động, nơi các bức tường được khắc đầy ký tự ma thuật, giống hệt hầm mộ pha lê trước đó.
Lâm Tuyết chạm vào một ký tự, và năng lượng Hư Không trong cô rung động. “Có một cổng ở đây,” cô nói, giọng đầy hy vọng. Nhưng khi cô kích hoạt năng lực, một cơn đau nhói chạy qua đầu. Một mảnh ký ức nữa biến mất – lần này là hình ảnh cô đứng bên mẹ, nghe bà kể về những vì sao. Cô hét lên, ngã vào người Dạ Hàn. Anh ôm chặt cô, truyền năng lượng từ Tinh Hồn để ổn định cô. “Đừng để Hư Không lấy hết ngươi,” anh thì thầm, giọng khẩn thiết. Trong khoảnh khắc H+ tinh tế, hơi ấm từ anh lan tỏa, khiến cô cảm thấy an toàn giữa cơn đau.
Họ cùng kích hoạt cổng, năng lượng từ cả hai hòa quyện. Một lần nữa, ký ức của Dạ Hàn tràn vào tâm trí cô. Cô thấy anh chiến đấu trong một chiến trường đầy xác chết, Tinh Hồn rực sáng, và một giọng nói vang lên: “Ngươi đã phá hủy cổng, và giờ ngươi sẽ trả giá.” Ký ức tan biến, và cổng mở ra, đưa họ đến một sa mạc rộng lớn, với những cột cát xoáy lơ lửng giữa không trung. Nhưng trước khi họ kịp định thần, một tiếng gầm vang lên. Một sinh vật hư không khổng lồ xuất hiện, với thân hình như khói đen và những xúc tu ánh sáng quằn quại.
Lâm Tuyết và Dạ Hàn đứng cạnh nhau, sẵn sàng chiến đấu. “Ngươi có mệt vì mấy thứ này không?” cô hỏi, giọng pha chút hài hước. Dạ Hàn cười, ánh mắt sáng lên. “Chỉ cần ngươi ở đây, ta không mệt.” Họ lao vào trận chiến, gươm năng lượng và Tinh Hồn phối hợp nhịp nhàng. Nhưng sinh vật hư không quá mạnh, và Lâm Tuyết nhận ra họ cần tìm cổng trước khi bị áp đảo. Cô chạm vào tay Dạ Hàn, kích hoạt năng lượng Hư Không, và một lần nữa, ký ức của anh tràn vào cô. Lần này, cô thấy anh đứng trước một cổng Hư Không, với một nữ pháp sư bên cạnh. “Ngươi phải bảo vệ Tinh Hồn, dù phải hy sinh tất cả,” cô ấy nói.
Cô trở lại thực tại, tim đập nhanh. “Dạ Hàn, ngươi từng là người bảo vệ cổng, đúng không?” Anh nhìn cô, ánh mắt đầy đau thương. “Có lẽ. Nhưng ta không nhớ mình đã thất bại thế nào.” Họ tiếp tục chiến đấu, nhưng sinh vật hư không không ngừng tái tạo. Cuối cùng, Lâm Tuyết dùng toàn bộ năng lượng Hư Không, tạo ra một vụ nổ ánh sáng đẩy lùi sinh vật. Cả hai ngã xuống, kiệt sức, nhưng cổng Hư Không gần đó rung lên, như thể đang chờ họ.