MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Gác Cổng Hư KhôngChương 12: Sa Mạc Cát Xoáy

Người Gác Cổng Hư Không

Chương 12: Sa Mạc Cát Xoáy

732 từ · ~4 phút đọc

Sa mạc rộng lớn trải dài trước mắt Lâm Tuyết và Dạ Hàn, với những cột cát xoáy lơ lửng như những vũ điệu của gió. Bầu trời đen kịt, chỉ có vài vệt sáng xanh lục lấp lánh, như thể các vì sao đã rơi xuống đất. Lâm Tuyết kiểm tra vòng tay công nghệ, nhưng nó vẫn hỏng, không thể định vị. Cô nhìn Dạ Hàn, đang ngồi bên một tảng đá, Tinh Hồn cắm xuống đất, ánh sáng từ nó chiếu lên gương mặt anh, lộ ra vẻ mệt mỏi nhưng kiên định.

“Ngươi ổn chứ?” cô hỏi, quỳ xuống bên anh. Vết thương trên vai anh đã lành hơn, nhưng cô vẫn lo lắng. Dạ Hàn mỉm cười, ánh mắt anh dịu dàng. “Ta ổn, nhờ ngươi.” Lời nói của anh khiến tim cô đập nhanh, nhưng cô cố che giấu bằng một cái bĩu môi. “Đừng có mà cảm ơn ta. Chúng ta vẫn chưa thoát khỏi đây.” Anh cười nhẹ, và trong khoảnh khắc H+, ánh mắt họ khóa chặt, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai người.

Họ tiếp tục khám phá sa mạc, tìm dấu vết của cổng Hư Không. Những cột cát xoáy phát ra tiếng rít, như thể đang thì thầm một bí mật cổ xưa. Lâm Tuyết cảm nhận được năng lượng Hư Không trong không khí, dẫn họ đến một ốc đảo nhỏ, nơi một hồ nước lấp lánh dưới ánh sáng xanh lục. Ở trung tâm hồ, một vòng xoáy ánh sáng nhỏ hiện ra – một cổng Hư Không khác. “Lại một cổng nữa,” cô nói, giọng đầy lo lắng. “Nhưng cái giá sẽ là gì?”

Dạ Hàn nắm tay cô, ánh mắt kiên định. “Dù là gì, chúng ta sẽ cùng trả giá.” Họ bước đến bên hồ, cùng đặt tay lên vòng xoáy. Năng lượng Hư Không bùng lên, và một lần nữa, Lâm Tuyết cảm thấy một mảnh ký ức bị hút đi – lần này là hình ảnh cô và bạn bè cười đùa bên bờ sông, trước khi cô trở thành Hư Vọng. Cô hét lên, nhưng Dạ Hàn ôm chặt cô, truyền năng lượng từ Tinh Hồn để ổn định cô. “Ta ở đây,” anh thì thầm, hơi ấm từ anh lan tỏa, khiến cô cảm thấy an toàn.

Cổng mở ra, nhưng trước khi họ kịp bước qua, một đội quân mới xuất hiện từ những cột cát xoáy. Lần này là những chiến binh bóng tối, với áo giáp đen kịt và vũ khí phát ra ánh sáng đỏ. “Kẻ Mang Lời Nguyền!” một chiến binh gầm lên. “Tinh Hồn phải được trả lại!” Lâm Tuyết nắm chặt gươm, đứng chắn trước Dạ Hàn. “Ta mệt mỏi vì những kẻ săn đuổi ngươi rồi,” cô nói, giọng bực bội nhưng đầy quyết tâm.

Dạ Hàn đứng dậy, Tinh Hồn rực sáng. “Vậy thì hãy cùng ta kết thúc chuyện này.” Họ lao vào chiến đấu, gươm năng lượng và Tinh Hồn phối hợp nhịp nhàng. Nhưng đội quân bóng tối quá đông, và Lâm Tuyết nhận ra họ không thể chiến thắng bằng sức mạnh. Cô chạm vào tay Dạ Hàn, kích hoạt năng lượng Hư Không, và một ký ức nữa của anh tràn vào cô. Cô thấy anh đứng trước một cổng Hư Không, máu chảy trên tay, và một giọng nói vang lên: “Ngươi đã phá hủy cổng cuối cùng, và giờ ngươi sẽ lang thang mãi mãi.”

Ký ức tan biến, và Lâm Tuyết trở lại thực tại, tim đập nhanh. “Dạ Hàn, ngươi đã phá hủy một cổng? Đó là lý do họ săn đuổi ngươi?” Anh nhìn cô, ánh mắt đầy đau thương. “Ta không nhớ. Nhưng nếu đó là sự thật, ta sẽ sửa sai.” Họ tiếp tục chiến đấu, và Lâm Tuyết dùng năng lượng Hư Không tạo ra một lá chắn, bảo vệ cả hai. Cổng Hư Không rung lên, sẵn sàng đưa họ đi, nhưng đội quân bóng tối không ngừng tấn công. Lâm Tuyết nhìn Dạ Hàn, ánh mắt kiên định. “Dù ngươi là ai, ta sẽ không để họ bắt ngươi,” cô nói. Anh nắm tay cô, mỉm cười. “Và ta sẽ không để ngươi hy sinh.” Họ bước qua cổng, không biết nó sẽ dẫn họ đến đâu, nhưng biết rằng họ sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách.