Cổng Hư Không rung chuyển, nuốt chửng Lâm Tuyết và Dạ Hàn trong một luồng sáng chói lòa. Khi họ tỉnh lại, cả hai đang nằm trên một cánh đồng đá, xung quanh là những khối tinh thể khổng lồ phát ra ánh sáng tím nhạt. Bầu trời phía trên đen kịt, nhưng không phải bóng tối của đêm, mà là một khoảng không vô tận, như thể họ đã rơi vào chính tâm của Hư Không. Lâm Tuyết kiểm tra vòng tay công nghệ – nó vẫn hỏng, màn hình nhấp nháy yếu ớt rồi tắt hẳn. Cô nhìn Dạ Hàn, đang ngồi dậy, Tinh Hồn trong tay phát ra ánh sáng xanh lục, như một ngọn lửa bất khuất giữa bóng tối.
“Chúng ta ở đâu?” cô hỏi, giọng run run vì không gian lạnh lẽo. Dạ Hàn nhìn quanh, ánh mắt anh sắc bén nhưng đầy cảnh giác. “Ta không biết. Nhưng Tinh Hồn cảm nhận được một cổng gần đây. Chúng ta phải tìm nó trước khi đội quân bóng tối đuổi kịp.” Cô gật đầu, nhưng ký ức rời rạc của anh mà cô thấy trong trận chiến trước đó khiến cô không thể im lặng. “Dạ Hàn, ngươi đã phá hủy một cổng, đúng không? Đó là lý do họ gọi ngươi là Kẻ Mang Lời Nguyền?”
Anh dừng lại, tay siết chặt Tinh Hồn. “Ta không nhớ rõ, Lâm Tuyết. Nhưng nếu ta đã làm điều đó, thì ta có lý do.” Giọng anh trầm, mang một nỗi đau sâu thẳm. Cô muốn hỏi thêm, nhưng ánh mắt anh như van xin cô đừng đào sâu. Họ bắt đầu di chuyển qua cánh đồng đá, những khối tinh thể rung lên mỗi khi họ đi ngang, phát ra những tiếng thì thầm kỳ lạ, như thể Hư Không đang nói chuyện với họ. Lâm Tuyết cảm nhận được năng lượng Hư Không trong cơ thể mình rung động, như thể đang đáp lại những tiếng thì thầm ấy.
Họ đến một vách đá, nơi một vòng xoáy ánh sáng nhỏ lấp lánh giữa không trung – một cổng Hư Không khác, nhưng nó bị phong ấn bởi những ký tự ma thuật khắc trên đá. Lâm Tuyết chạm vào ký tự, và một cơn đau nhói chạy qua đầu cô. Một mảnh ký ức nữa bị hút đi – lần này là hình ảnh cô đứng trước Hội Đồng Hư Không, nhận nhiệm vụ bảo vệ Cổng Hư Không cuối cùng trên Trái Đất. Cô hét lên, ngã vào người Dạ Hàn. Anh ôm chặt cô, truyền năng lượng từ Tinh Hồn để ổn định cô. “Đừng để Hư Không lấy hết ngươi,” anh thì thầm, giọng khẩn thiết. Trong khoảnh khắc H+ tinh tế, hơi ấm từ anh lan tỏa, khiến cô cảm thấy an toàn giữa cơn đau.
Cô trở lại thực tại, thở hổn hển. “Ta không thể tiếp tục mất ký ức mãi,” cô nói, giọng nghẹn ngào. Dạ Hàn nắm tay cô, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ chia sẻ gánh nặng với ngươi. Chúng ta sẽ mở cổng này cùng nhau.” Họ cùng đặt tay lên vòng xoáy, năng lượng từ cả hai hòa quyện, tạo ra một luồng sáng rực rỡ. Nhưng khi cổng rung lên, một ký ức nữa của Dạ Hàn tràn vào tâm trí cô. Cô thấy anh đứng trên một chiến trường, xung quanh là những cổng Hư Không vỡ vụn, máu chảy trên tay anh. Một nữ pháp sư xuất hiện, ánh mắt đầy đau thương. “Ngươi đã phá hủy cổng để cứu chúng ta, nhưng lời nguyền sẽ trói buộc ngươi mãi mãi,” cô ấy nói.
Ký ức tan biến, và cổng mở ra, nhưng trước khi họ kịp bước qua, một tiếng gầm vang lên. Đội quân bóng tối xuất hiện, với những chiến binh áo giáp đen kịt và vũ khí phát ra ánh sáng đỏ. “Kẻ Mang Lời Nguyền!” một chiến binh gầm lên. “Tinh Hồn phải được trả lại!” Lâm Tuyết nắm chặt gươm, đứng chắn trước Dạ Hàn. “Ta đã nói rồi, ta mệt mỏi vì mấy người này,” cô nói, giọng bực bội. Dạ Hàn cười nhẹ, đứng dậy dù vẫn còn yếu. “Vậy thì hãy cùng ta khiến chúng im lặng.”
Họ lao vào chiến đấu, gươm năng lượng và Tinh Hồn phối hợp nhịp nhàng. Lâm Tuyết chém xuyên qua một chiến binh, nhưng nó tái tạo ngay lập tức. Dạ Hàn dùng Tinh Hồn tạo ra một bức tường ánh sáng, chặn đứng một đợt tấn công. Trong lúc chiến đấu, tay cô vô tình chạm vào tay anh, và một lần nữa, năng lượng Hư Không kéo họ vào một ký ức chung. Cô thấy Dą Hàn đứng trước một cổng Hư Không khổng lồ, máu chảy đầm đìa, và nữ pháp sư ấy ôm lấy anh, thì thầm: “Ta yêu ngươi, nhưng ngươi phải mang lời nguyền để cứu tất cả.” Ký ức tan biến, và Lâm Tuyết nhìn Dạ Hàn, tim đập nhanh. “Ngươi… ngươi từng yêu ai đó?” cô hỏi, giọng run run.
Anh không trả lời, chỉ kéo cô ra sau để tránh một tia năng lượng. “Tập trung, Lâm Tuyết!” anh hét lên. Họ tiếp tục chiến đấu, nhưng đội quân bóng tối quá đông. Cuối cùng, Lâm Tuyết dùng năng lượng Hư Không tạo ra một vụ nổ ánh sáng, đẩy lùi kẻ thù. Cổng Hư Không rung lên, sẵn sàng đưa họ đi. “Cùng đi!” cô hét, nắm tay Dą Hàn. Họ bước qua cổng, không biết nó sẽ dẫn họ đến đâu, nhưng cô biết trái tim mình đang rối bời vì ký ức vừa thấy.