Cổng Hư Không đưa Lâm Tuyết và Dạ Hàn đến một thế giới kỳ lạ, nơi bầu trời không phải là trời, mà là một đại dương ánh sáng lấp lánh, như thể hàng triệu vì sao tan chảy thành sóng. Họ đứng trên một con đường đá nổi giữa không trung, dẫn đến một thành phố lơ lửng, với những tòa tháp làm từ pha lê và kim loại, phát ra ánh sáng xanh lam. Lâm Tuyết nhìn quanh, cảm giác như đang lạc vào một giấc mơ. “Nơi này… đẹp quá,” cô thì thầm, nhưng giọng cô đầy cảnh giác. Dạ Hàn nắm chặt Tinh Hồn, ánh mắt anh sắc bén. “Đẹp, nhưng nguy hiểm. Tinh Hồn cảm nhận được một cổng ở đây, nhưng nó không an toàn.”
Cô nhìn anh, vẫn chưa quên ký ức về nữ pháp sư. “Dạ Hàn, ngươi từng yêu ai đó, đúng không? Người phụ nữ trong ký ức của ngươi… cô ấy là ai?” Anh dừng lại, ánh mắt anh lạc vào đại dương sao phía trên. “Ta không nhớ rõ. Nhưng nếu ta từng yêu, thì đó là quá khứ. Giờ ta chỉ có ngươi.” Lời nói của anh khiến tim cô đập nhanh, nhưng cô không biết mình nên tin hay không. Sự gần gũi của anh vừa làm cô an tâm vừa khiến cô bối rối.
Họ tiến vào thành phố, nơi những con đường lơ lửng được nối bằng những cây cầu pha lê. Các tòa tháp phát ra tiếng ngân nhẹ, như thể đang hát một bài ca cổ xưa. Lâm Tuyết chạm vào một bức tường, và năng lượng Hư Không trong cô rung động. “Có một cổng ở trung tâm thành phố,” cô nói. “Nhưng nó bị phong ấn, và cái giá để mở nó…” Cô dừng lại, nhớ đến những ký ức đã mất. Dạ Hàn đặt tay lên vai cô, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ không để ngươi trả giá một mình.”
Họ đến một quảng trường rộng lớn, nơi một cổng Hư Không khổng lồ lơ lửng giữa không trung, được bao quanh bởi những ký tự ma thuật phát sáng. Lâm Tuyết cảm nhận được sức mạnh của cổng, nhưng cũng biết nó sẽ lấy đi một phần lớn của cô. Cô đặt tay lên cổng, và một cơn đau nhói chạy qua đầu. Một mảnh ký ức nữa biến mất – lần này là hình ảnh cô và người bạn thân, người đã hy sinh trong một trận chiến bảo vệ cổng. Cô hét lên, ngã vào người Dą Hàn. Anh ôm chặt cô, truyền năng lượng từ Tinh Hồn. “Ta ở đây,” anh thì thầm, hơi ấm từ anh lan tỏa trong khoảnh khắc H+ đầy cảm xúc.
Cổng rung lên, nhưng trước khi nó mở ra, một tiếng nổ vang lên. Pháp sư áo đỏ xuất hiện, cùng đội quân bóng tối. “Ngươi không thể chạy mãi, Dạ Hàn!” hắn gầm lên. Lâm Tuyết nắm chặt gươm, đứng chắn trước Dạ Hàn. “Ta đã nói rồi, ta mệt mỏi vì ngươi!” cô hét. Dạ Hàn cười nhẹ, đứng dậy dù vẫn còn yếu. “Vậy thì hãy cùng ta kết thúc chuyện này.” Họ lao vào chiến đấu, gươm năng lượng và Tinh Hồn phối hợp nhịp nhàng. Nhưng pháp sư áo đỏ triệu hồi một con quái vật ánh sáng, với đôi mắt đỏ rực và thân hình như khói.
Trong lúc chiến đấu, Lâm Tuyết chạm vào tay Dạ Hàn, và một ký ức nữa tràn vào cô. Cô thấy anh đứng trước nữ pháp sư, người trao cho anh Tinh Hồn. “Ngươi phải bảo vệ nó, dù phải hy sinh tất cả,” cô ấy nói, ánh mắt đầy yêu thương. Ký ức tan biến, và Lâm Tuyết trở lại thực tại, tim đập nhanh. “Cô ấy yêu ngươi,” cô thì thầm, giọng nghẹn ngào. Dạ Hàn nhìn cô, ánh mắt phức tạp. “Có lẽ. Nhưng giờ ta chỉ thấy ngươi.” Lời nói của anh khiến cô bối rối, nhưng không có thời gian để nghĩ ngợi. Họ tiếp tục chiến đấu, và Lâm Tuyết dùng năng lượng Hư Không tạo ra một vụ nổ ánh sáng, đẩy lùi con quái vật. Cổng Hư Không mở ra, và họ bước qua, không biết nó sẽ dẫn họ đến đâu.