Cổng Hư Không đưa Lâm Tuyết và Dạ Hàn đến một hẻm núi khổng lồ, nơi những luồng ánh sáng xanh lam chảy như dòng sông trên vách đá. Không khí lạnh lẽo, nhưng ánh sáng từ các vách đá tạo ra một vẻ đẹp siêu thực. Lâm Tuyết kiểm tra vòng tay công nghệ, nhưng nó vẫn không hoạt động. Cô nhìn Dạ Hàn, đang ngồi bên một tảng đá, Tinh Hồn cắm xuống đất, ánh sáng xanh lục nhấp nháy. “Ngươi ổn chứ?” cô hỏi, quỳ xuống bên anh. Vết thương trên vai anh đã lành hơn, nhưng cô vẫn lo lắng.
Dạ Hàn mỉm cười, ánh mắt dịu dàng. “Ta ổn, nhờ ngươi.” Lời nói của anh khiến tim cô đập nhanh, nhưng cô cố che giấu bằng một cái bĩu môi. “Đừng có mà cảm ơn ta. Chúng ta vẫn chưa thoát khỏi đây.” Anh cười nhẹ, và trong khoảnh khắc H+, ánh mắt họ khóa chặt, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai người. Cô muốn hỏi về nữ pháp sư trong ký ức, nhưng ánh mắt anh khiến cô im lặng.
Họ tiếp tục khám phá hẻm núi, tìm dấu vết của cổng Hư Không. Những luồng ánh sáng xanh lam dẫn họ đến một hang động, nơi một vòng xoáy ánh sáng nhỏ lấp lánh. “Lại một cổng nữa,” Lâm Tuyết nói, giọng đầy lo lắng. “Nhưng cái giá sẽ là gì?” Dạ Hàn nắm tay cô, ánh mắt kiên định. “Dù là gì, chúng ta sẽ cùng trả giá.” Họ bước đến bên vòng xoáy, cùng đặt tay lên. Năng lượng Hư Không bùng lên, và một mảnh ký ức nữa của cô biến mất – lần này là hình ảnh cô đứng trên ngọn đồi, nhìn mẹ mình lần cuối trước khi bà qua đời. Cô hét lên, nhưng Dą Hàn ôm chặt cô, truyền năng lượng từ Tinh Hồn. “Ta ở đây,” anh thì thầm, hơi ấm từ anh lan tỏa.
Cổng mở ra, nhưng trước khi họ kịp bước qua, một tiếng gầm vang lên. Đội quân bóng tối xuất hiện, dẫn đầu bởi pháp sư áo đỏ. “Ngươi không thể chạy mãi, Dạ Hàn!” hắn gầm lên. Lâm Tuyết nắm chặt gươm, đứng chắn trước Dą Hàn. “Ta đã nói rồi, ta mệt mỏi vì ngươi!” cô hét. Dạ Hàn đứng dậy, Tinh Hồn rực sáng. “Vậy thì hãy cùng ta kết thúc chuyện này.” Họ lao vào chiến đấu, gươm năng lượng và Tinh Hồn phối hợp nhịp nhàng.
Trong lúc chiến đấu, Lâm Tuyết chạm vào tay Dạ Hàn, và một ký ức nữa tràn vào cô. Cô thấy anh đứng trước một cổng Hư Không, máu chảy trên tay, và nữ pháp sư ấy ôm lấy anh. “Ta yêu ngươi, nhưng ngươi phải mang lời nguyền để cứu tất cả,” cô ấy nói. Ký ức tan biến, và Lâm Tuyết trở lại thực tại, tim đập nhanh. “Cô ấy là ai, Dạ Hàn?” cô hỏi, giọng nghẹn ngào. Anh nhìn cô, ánh mắt đầy đau thương. “Ta không nhớ. Nhưng ngươi là người ta muốn bảo vệ bây giờ.” Lời nói của anh khiến cô bối rối, nhưng không có thời gian để nghĩ ngợi. Họ tiếp tục chiến đấu, và Lâm Tuyết dùng năng lượng Hư Không tạo ra một vụ nổ ánh sáng, đẩy lùi đội quân. Cổng Hư Không rung lên, sẵn sàng đưa họ đi. Họ bước qua, nắm chặt tay nhau, biết rằng dù đi đâu, họ sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách.