MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữ Ánh Bình MinhChương 1: CHUYẾN XE RỜI THÀNH PHỐ

Người Giữ Ánh Bình Minh

Chương 1: CHUYẾN XE RỜI THÀNH PHỐ

863 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng hôm ấy, thành phố vẫn còn ngái ngủ sau một đêm mưa nhẹ. Những vệt nước đọng trên ô cửa kính phản chiếu những dải đèn đường mờ nhòe, khiến mọi thứ trông như đang tan chảy trong không gian. Khải đặt vali lên khoang hành lý, động tác có phần chậm rãi như thể anh không chắc mình thật sự muốn rời đi. Người tài xế kiểm tra danh sách rồi gật đầu, báo hiệu rằng chiếc xe khách chuẩn bị khởi hành.

Khải bước lên xe, chọn một chỗ gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy đường phố lần cuối trước khi xa rời. Anh ngả đầu vào ghế, để mặc không gian vắng lặng của những hành khách thưa thớt vây quanh. Bên trong khoang xe, mùi nhựa mới và tiếng điều hòa chạy rè rè tạo nên một cảm giác vừa xa lạ vừa an toàn. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, anh thấy mình có thể thở sâu mà không cần gồng mình.

Phải đến khi chiếc xe từ từ lăn bánh, Khải mới nhận ra trái tim mình đang đập nhẹ, nhói một chút nhưng không còn dữ dội như những ngày trước. Anh nhìn ra ngoài, nơi những tòa nhà cao tầng đang lùi dần, ánh nắng đầu ngày lay động phía sau tầng mây mỏng. Thành phố mà anh từng tin rằng sẽ gắn bó cả đời, giờ bỗng trở thành nơi anh không thể ở lại thêm dù chỉ một ngày.

Một tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại:

“Đừng đi. Mọi thứ rồi sẽ ổn.”

Khải nhìn nó trong vài giây, rồi tắt màn hình. Lời an ủi đó đã đến muộn hơn quá nhiều. Có những nỗi đau không phải cứ cố gắng là chữa lành được; có những mất mát không thể mờ đi chỉ bằng vài câu động viên. Anh nghiêng đầu dựa vào cửa kính, nơi cái lạnh thấm vào da khiến anh tỉnh táo hơn.

Chiếc xe chạy lên quốc lộ, để lại phía sau những dãy nhà chen chúc và dòng người hối hả. Con đường trước mặt dẫn đến một thị trấn nhỏ ven hồ – nơi gần như chẳng ai quen biết, cũng chẳng ai đào sâu vào câu chuyện của anh. Khải chọn nơi ấy không vì đẹp, không vì nổi tiếng, mà chỉ vì nó đủ xa, đủ yên tĩnh để anh có thể tạm tránh khỏi thế giới cũ.

Gió sớm bên ngoài lùa qua khe cửa nhỏ, mang theo mùi ẩm của đất sau trận mưa. Khải nhắm mắt lại. Ký ức kéo đến như một cơn sóng không báo trước: tiếng cãi vã vụn vỡ, khuôn mặt thất vọng của cấp trên, căn phòng bệnh viện lạnh ngắt, bàn tay anh nắm mà không thể giữ được lâu hơn. Mọi thứ lướt qua nhanh đến mức ngực anh thắt lại.

Khải mở mắt, cố hít thật sâu. Anh đã tự dặn mình rằng chuyến đi này không phải để trốn chạy, mà là để sống tiếp. Nhưng sự thật là anh không biết liệu mình còn đủ sức không.

Con đường dần thoáng hơn khi xe rời khỏi ngoại thành. Cây xanh hai bên đường trải dài, tán lá còn đọng nước lấp lánh khi mặt trời lên cao hơn. Màu xanh mướt ấy khiến nhịp thở của Khải trở nên đều đặn hơn, như thể thiên nhiên đang vô tình chạm vào một góc nào đó trong anh mà đô thị không bao giờ với tới được.

Một bà cụ ngồi ở ghế sau bất giác lên tiếng:

— Cháu đi xa không?

Giọng bà nhẹ như gió, ấm áp lạ thường. Khải quay lại, mỉm cười nhẹ:

— Dạ… cũng xa ạ.

— Xa để tìm gì đó mới? Hay để quên cái cũ?

Câu hỏi làm Khải hơi sững người. Anh cúi mắt xuống:

— Cháu… cũng không rõ nữa.

Bà cụ mỉm cười hiền hậu:

— Không rõ cũng tốt. Chỉ cần đi, rồi sẽ biết.

Khải không đáp, nhưng lời của bà khiến anh suy nghĩ. Có lẽ đúng vậy. Không phải lúc nào con người cũng cần phải biết mình đang tìm gì. Đôi khi chỉ cần rời khỏi nơi khiến mình đau, là đã bước được nửa đường rồi.

Đến gần trưa, xe đi qua một đoạn đường nhìn xuống thung lũng. Hồ nước rộng mở ra phía xa, ánh mặt trời chiếu lên mặt nước tạo thành những vệt sáng lung linh. Khải nhìn mà bỗng thấy tim mình lắng lại. Thị trấn ven hồ nằm ở đó. Một nơi xa lạ nhưng lại có gì đó dịu dàng như lời mời gọi.

Khoảnh khắc ấy, Khải nhận ra mình đã đi quá xa để quay đầu, mà có lẽ… anh cũng không muốn quay lại nữa.

Chiếc xe giảm tốc, rẽ vào con đường dốc nhỏ dẫn vào thị trấn. Biển hiệu gỗ cũ kỹ treo trước cổng chào viết: “Hồ Ngân – Chào mừng bạn đã đến.”

Khải nắm chặt quai vali. Cuối cùng, anh cũng đến điểm khởi đầu mới của mình.

Một cuộc sống khác. Một nhịp thở khác.

Và có lẽ… một người nào đó sẽ vô tình bước vào hành trình chữa lành của anh.