MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữ Ánh Bình MinhChương 2: TIỆM SÁCH “MÙA SÁNG”

Người Giữ Ánh Bình Minh

Chương 2: TIỆM SÁCH “MÙA SÁNG”

913 từ · ~5 phút đọc

Thị trấn Hồ Ngân nhỏ hơn rất nhiều so với những gì Khải hình dung. Con đường dẫn từ bến xe vào trung tâm thị trấn chỉ dài chừng vài trăm mét, hai bên là những ngôi nhà thấp mái ngói cũ kỹ, xen lẫn vài quán cà phê nhỏ có treo đèn vàng trước hiên. Không khí nơi này trong hơn, nhịp sống chậm hơn, và mọi người dường như có nhiều thời gian để… mỉm cười.

Khải vừa kéo vali đi vừa đưa mắt quan sát. Anh có cảm giác mình như một kẻ lạc khỏi thế giới quen thuộc, nhưng kỳ lạ là anh lại không thấy khó chịu. Một chút bỡ ngỡ, một chút nhẹ nhõm – tất cả hòa vào nhau tạo thành cảm giác mơ hồ khó tả.

Đi được một đoạn, Khải dừng lại vì một tấm biển gỗ nhỏ treo trước cửa một cửa tiệm. Trên đó, dòng chữ viết tay mềm mại:

“Tiệm sách Mùa Sáng – mở cửa từ 7:00.”

Khải nhìn vào trong qua khung cửa kính. Không gian bên trong ấm áp với những kệ sách gỗ xếp ngay ngắn, ánh nắng xuyên qua ô cửa nhỏ chiếu lên những cuốn sách cũ, khiến bụi sách bay nhẹ trong không khí. Một mùi thơm thoang thoảng của giấy, trà và gỗ quyện lại với nhau – một thứ mùi đã lâu anh chưa cảm nhận ở thành phố đầy bê tông.

Anh đẩy cửa bước vào. Chuông gió trên cao khẽ leng keng, tạo ra âm thanh trong trẻo như một lời chào.

— Chào anh.

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía sau một kệ sách. Một cô gái xuất hiện, tay đang đặt một cuốn tiểu thuyết lên kệ. Cô mặc một chiếc váy len màu kem, mái tóc buộc gọn sau gáy, khuôn mặt thanh thoát với đôi mắt sâu và yên tĩnh như mặt hồ lúc sớm. Khải bất giác đứng thẳng người, dù không hiểu vì sao anh cảm thấy hơi luống cuống.

— À… chào cô. Tôi chỉ vào xem một chút.

— Vâng, anh cứ tự nhiên. Tiệm nhỏ thôi, nhưng em hy vọng anh sẽ tìm được thứ mình cần.

Cô mỉm cười với anh – một nụ cười không quá rộng, không quá khách sáo, mà dịu như một tách trà nóng giữa ngày mưa. Khải chỉ gật đầu đáp lại rồi bước chậm rãi dọc theo các kệ sách, nhưng anh cảm thấy ánh mắt mình lâu lâu lại lén liếc về phía cô.

Không khí yên tĩnh của tiệm khiến anh cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới khác. Ở đây, mọi tiếng ồn của cuộc sống dường như đều dừng lại trước cánh cửa gỗ ấy. Anh đưa tay chạm vào gáy một cuốn sách, cảm giác lành lạnh của lớp bìa khiến anh nhớ lại những ngày mình còn thích đọc – trước khi công việc nghiền nát hết mọi sở thích cá nhân.

Cô gái tiến lại gần, trên tay là một hộp trà nhỏ.

— Nếu anh thích, em có thể pha cho anh một tách trà. Nhiều khách đến đây đọc sách thường ngồi lâu, nên em chuẩn bị sẵn.

Khải hơi bất ngờ:

— Ở đây… có phục vụ trà miễn phí à?

— Vâng. Em nghĩ sách và trà nên đi chung với nhau. — Cô khẽ cười. — Với lại ở thị trấn này, người ta đến vì muốn yên tĩnh, nên… em cố gắng tạo chút bình yên thôi.

Khải không biết phải đáp lại sao. Chỉ một câu nói đơn giản của cô cũng khiến lòng anh rung nhẹ. Anh gật đầu:

— Vậy… cảm ơn cô.

Cô trở lại quầy, pha trà một cách ung dung, chậm rãi. Mọi động tác đều mềm mại như đã được lặp lại rất nhiều lần. Khải nhìn cô, không phải vì tò mò, mà vì có cảm giác từ người con gái này tỏa ra một sự bình thản mà anh đã đánh mất từ lâu.

Một lát sau, cô đặt trước mặt anh một tách trà gốm nhỏ màu xanh nhạt.

— Trà hoa cúc. Uống vào dễ thở hơn.

Khải khẽ nhấp một ngụm. Mùi thơm dịu lan lên mũi rồi chảy xuống ngực, nhẹ đến mức như không có thật. Anh bất giác thở dài một hơi – không phải vì mệt mà vì cảm giác buông xuống một phần nào đó trong lòng.

Cô nhìn anh, như đang quan sát phản ứng của một vị khách lạ.

— Có vẻ anh đã đi đường xa?

Khải ngập ngừng một chút.

— Ừm… tôi mới tới đây. Chắc sẽ ở lại một thời gian.

— Thị trấn này nhỏ lắm, nhưng yên. Ở đây lâu rồi… người ta sẽ bớt ồn ào trong đầu.

Câu nói làm Khải khựng lại. Cô không biết gì về anh, nhưng như thể cô vừa vô tình chạm vào đúng nơi đang đau.

— Tôi… hy vọng vậy. — Khải đáp khẽ.

Cô gái mỉm cười, mắt cong nhẹ.

— À, em tên Mai. Nếu anh cần tìm sách gì cứ nói em biết.

Khải thoáng ngẩn người rồi gật đầu:

— Tôi là Khải. Rất vui được gặp.

Khải rời tiệm sách khi mặt trời đã lên cao hơn, ánh nắng phản chiếu xuống mặt hồ phía xa. Anh bước đi mà vẫn cảm giác hương trà còn phảng phất quanh mình.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Khải thấy lòng mình khẽ ấm lại – chỉ một chút thôi, nhưng đủ để anh biết rằng có lẽ… mình đã đến đúng nơi.