MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữ Ánh Bình MinhChương 3: CĂN PHÒNG NHÌN RA HỒ

Người Giữ Ánh Bình Minh

Chương 3: CĂN PHÒNG NHÌN RA HỒ

895 từ · ~5 phút đọc

Khải rời tiệm sách “Mùa Sáng” với cảm giác lạ lẫm nhưng nhẹ nhàng. Từ cửa tiệm nhìn ra, con đường nhỏ dẫn về phía hồ như sáng hơn dưới nắng trưa. Anh kéo vali đi theo chỉ dẫn của Mai, hướng đến một nhà trọ nhỏ tên “Nhà Trọ Bờ Sương”, cách đó không xa.

Nhà trọ nằm bên sườn dốc thoai thoải, có hàng hoa giấy tím rủ từ mái hiên xuống, khẽ đung đưa theo gió. Cánh cửa gỗ sậm màu khép hờ, trên đầu treo chiếc chuông đồng nhỏ. Chỉ cần đẩy nhẹ cửa, tiếng chuông ngân vang một âm thanh tròn đầy, dễ chịu như những ngày bình yên hiếm hoi của tuổi thơ.

Một người phụ nữ ngoài bốn mươi xuất hiện từ sau quầy, gương mặt phúc hậu.

— Chào cháu. Cháu muốn thuê phòng?

— Dạ vâng. Cháu mới tới thị trấn, muốn ở vài… tuần, hoặc lâu hơn. — Khải đáp.

Người phụ nữ nhìn anh một chút, ánh mắt như thấu hiểu. Ở thị trấn nhỏ như thế này, những người mang theo vẻ mỏi mệt, lạc mất phương hướng không phải hiếm. Bà gật đầu:

— Cháu xem phòng số 3 nhé. Phòng đó nhìn ra hồ, rất yên.

Khải theo bà bước lên cầu thang gỗ nhỏ. Mỗi bước chân tạo ra âm thanh mộc mạc, không ồn nhưng đủ khiến anh cảm nhận rõ từng chuyển động của mình — một điều anh đã không cảm thấy từ lâu.

Phòng số 3 nằm ở cuối hành lang. Khi bà mở cửa, ánh sáng nhẹ ùa vào. Căn phòng không lớn nhưng gọn gàng: một chiếc giường đơn phủ ga trắng tinh, một bàn gỗ nhỏ đặt cạnh cửa sổ, một tủ sách trống và chiếc ghế mây dựa tường. Mọi thứ giản dị nhưng có nét ấm áp lạ kỳ.

Điều khiến Khải đứng lặng chính là cửa sổ lớn nhìn thẳng ra mặt hồ.

Mặt hồ Hồ Ngân lúc trưa lấp lánh như được rải bạc, mặt nước phẳng lặng chỉ gợn những đường sóng nhỏ do gió nhẹ thổi qua. Xa xa là những mái nhà thấp thoáng, những thuyền câu câu bé đang neo sát bờ. Không gian yên bình đến mức anh nghe rõ tiếng lá rung và cả tiếng bước chân mèo chạy bên hiên.

Người phụ nữ giới thiệu:

— Phòng này hơi cũ nhưng nhiều người thích vì cửa sổ rộng. Buổi sáng sớm bình minh lên đẹp lắm.

Khải mỉm cười nhẹ, cảm giác ít nhiều đã mềm đi.

— Vậy… cháu thuê phòng này ạ.

— Ừ, cứ nghỉ ngơi đi. Lúc nào cần gì cứ gọi cô.

Khi bà khép cửa rời đi, căn phòng trở lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Khải đứng giữa phòng một lúc lâu, đôi tay vẫn đặt trên quai vali như chưa biết phải làm gì tiếp theo. Cuối cùng, anh bước đến cửa sổ, mở toang cánh cửa để gió ùa vào.

Không khí trong lành chạm vào mặt anh, mát lạnh nhưng không rét buốt như điều hòa trong văn phòng cũ ở thành phố. Hương của cây, của nước và của nắng hòa vào nhau, tưởng chừng vô hình nhưng lại khiến tâm trí anh dãn ra từng chút.

Khải đặt vali xuống, thả mình lên giường, nhìn trần nhà. Một cảm giác trống rỗng quen thuộc bao phủ anh. Phải rồi, dù cảnh đẹp đến đâu, nỗi đau không biến mất chỉ vì anh đã di chuyển đến một nơi khác.

Anh nhắm mắt lại, và ký ức vẫn lặng lẽ kéo đến, như bản năng.

Hình ảnh người phụ nữ nằm trên giường bệnh, gương mặt trắng bệch, bàn tay lạnh dần trong tay anh. Căn phòng trắng toát không có chút hơi ấm. Câu xin lỗi anh chưa kịp nói. Tiếng máy móc tắt dần.

Khải bật dậy, tim đập nhanh không kiểm soát. Hơi thở rối loạn.

— Không sao… không sao… — anh lẩm bẩm, tự nhắc mình.

Cơn hoảng loạn không dữ dội như những lần trước, nhưng đủ khiến anh run tay. Anh cố đứng lên, mở cửa sổ rộng hơn để lấy thêm không khí.

Gió nhẹ lùa vào, mang theo tiếng nước vỗ bờ xa xa. Một nhịp, hai nhịp… rồi hơi thở anh dần ổn hơn.

Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình — hơi lạnh, hơi run, nhưng không còn nghẹt thở như lúc ở thành phố. Có lẽ… Mai nói đúng. Thị trấn này có điều gì đó khiến người ta bớt ồn ào trong đầu.

Khải đi đến chiếc bàn gỗ, mở cuốn sổ trắng mua từ tiệm sách lúc nãy. Đã nhiều năm rồi, anh không viết bất cứ thứ gì cho mình.

Trang giấy trắng nằm im lìm trước mặt anh, chờ đợi.

Anh cầm bút, do dự, rồi viết dòng chữ đầu tiên:

“Ngày đầu tiên ở Hồ Ngân. Không biết mình đang tìm gì, nhưng ít ra… hôm nay bình yên hơn hôm qua.”

Khải đặt bút xuống, thở dài — nhưng lần này, tiếng thở của anh nhẹ hơn, như trút được một phần nào đó.

Ngoài cửa sổ, gió vẫn mang theo hương của hồ và của một điều gì đó mới mẻ. Khải tựa đầu vào khung cửa, cảm nhận trái tim mình, dù còn nhiều vết xước, đang chậm rãi đập theo một nhịp khác.

Một nhịp không quá ồn ào.

Không quá đau đớn.

Và lần đầu tiên sau nhiều tháng… không quá nặng nề.