MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữ Ánh Bình MinhChương 4: ÂM THANH CỦA SỰ IM LẶNG

Người Giữ Ánh Bình Minh

Chương 4: ÂM THANH CỦA SỰ IM LẶNG

808 từ · ~5 phút đọc

Đêm đầu tiên tại thị trấn Hồ Ngân, Khải ngỡ rằng mình sẽ dễ thở hơn. Căn phòng nhìn ra hồ, gió lùa nhẹ vào qua khung cửa sổ, mùi nước và cây rừng hòa vào nhau thành một thứ mùi bình yên hiếm có. Anh nghĩ, có lẽ mình sẽ ngủ sâu sau những tháng ngày dài mệt mỏi.

Nhưng khi đêm xuống hẳn, thị trấn chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, Khải mới nhận ra im lặng cũng tạo ra âm thanh của riêng nó.

Đèn đường tắt sớm. Mặt hồ phía xa chỉ còn phản chiếu một chút ánh sáng nhạt từ bầu trời. Anh nằm trên giường, mắt mở to, lắng nghe… mà chẳng biết mình đang chờ đợi điều gì.

Không có tiếng xe cộ, không có tiếng bước chân, không có tiếng người nói chuyện. Chỉ có tiếng kim đồng hồ nhỏ trên tường, nhịp từng tiếng từng tiếng một như đang gõ vào tâm trí anh.

Khải trở mình. Trong sự yên tĩnh này, mọi ký ức như được khuếch đại gấp nhiều lần.

Một hơi thở gấp bên tai anh tưởng như vẫn còn đó — ký ức từ căn phòng bệnh viện. Tiếng bác sĩ gọi vội, tiếng máy đo nhịp tim chuyển sang âm thanh đơn điệu. Anh nghe lại trong đầu, rõ đến mức tưởng như chỉ cần mở mắt ra… sẽ thấy lại cảnh ấy.

— Không… — Khải khẽ lẩm bẩm, đặt tay lên trán.

Anh nhắm chặt mắt, nhưng càng cố, hình ảnh càng rõ. Đó không còn là ký ức nữa mà là những mảnh vỡ cứa vào tâm trí mỗi lần đêm về.

Tim anh đập nhanh. Ngực nặng. Hơi thở ngắn lại. Cả cơ thể như căng ra đến mức sắp đứt.

Cảm giác hoảng loạn quen thuộc.

— Bình tĩnh… bình tĩnh… — anh tự trấn.

Anh ngồi bật dậy, mở cửa sổ để lấy gió. Làn gió đêm thổi vào lạnh hơn anh nghĩ, nhưng cũng khiến anh cảm giác mình đang bấu víu vào một thứ gì đó có thật.

Mặt hồ trong đêm tối trầm và sâu như một khoảng lặng không đáy. Nhưng khi anh nhìn thật kỹ, anh thấy từng đợt sóng nhỏ lăn nhẹ vào bờ. Sự chuyển động rất khẽ của nước khiến anh bớt sợ hơn — như thể thế giới vẫn đang tiếp tục vận hành, chỉ là âm thầm mà thôi.

Khải tựa trán lên khung cửa sổ, cố điều chỉnh hơi thở. Một… hai… ba… Anh đếm chậm, nhịp nhàng. Hơi thở dần đều hơn, lồng ngực bớt căng.

Khi cơn hoảng loạn lùi xuống, anh mới nhận ra đôi bàn tay mình đang lạnh và hơi run.

Có lẽ… im lặng không phải lúc nào cũng là bạn đồng hành của những người đầy vết thương.

Không biết đã bao lâu, cho đến khi giọng một con cú mèo vang lên đâu đó giữa bóng tối, Khải mới khẽ thở phào. Âm thanh nhỏ ấy lại khiến anh cảm thấy mình không hoàn toàn cô độc.

Anh trở lại giường, ngồi dựa lưng vào tường. Ánh trăng mỏng chiếu vào nửa căn phòng, phủ lên ga giường một màu bạc lạnh.

Khải nhìn lên trần nhà. Không phải anh không muốn ngủ — mà là anh chưa thể. Nhiều tháng nay, giấc ngủ đối với anh giống như một ngưỡng cửa mong manh: chỉ cần bước lệch là có thể rơi xuống hố sâu ký ức bất cứ lúc nào.

Trong bóng tối, Khải đưa tay sờ vào cuốn sổ anh đã viết lúc chiều. Anh mở lại trang giấy đầu tiên, chậm rãi đọc dòng chữ của chính mình:

“Hôm nay bình yên hơn hôm qua.”

Một hơi thở nhẹ thoát ra khỏi môi anh.

— Hôm nay… chỉ là mình đang học cách để không sợ nữa thôi, đúng không?

Khải khép sổ lại, đặt bên cạnh gối, rồi nằm xuống. Không nhắm mắt ngay, anh nhìn qua cửa sổ một lần nữa. Trời đêm đã sâu, gió nhỏ lại, mặt hồ tối như dải lụa đen không một nếp gấp.

Trong cái tĩnh lặng ấy, Khải nghe được thứ mà bấy lâu anh không nghe thấy giữa sự hỗn loạn của cuộc sống cũ:

Tiếng tim mình đang đập rất khẽ, nhưng đều đặn.

Tiếng ấy khiến anh bất giác nhắm mắt lại. Anh không biết khi nào mình chìm vào giấc ngủ — chỉ biết rằng trong đêm dài, đôi lần anh tỉnh giấc, nhưng không còn hoảng loạn như trước. Một phần vì anh đã thở được, một phần vì cái im lặng dịu dàng của nơi này không khiến anh nghẹt thở nữa.

Và khi bình minh lên, tia sáng đầu tiên chạm vào gương mặt anh, Khải mở mắt và nhận ra… anh đã ngủ được khoảng hai tiếng liền mà không mơ thấy điều gì đau đớn.

Từ lâu lắm rồi, đó đã là một loại chiến thắng.