Buổi trưa hôm ấy, trời đột ngột đổ mưa. Cơn mưa mùa đông không lớn, nhưng dai dẳng và lạnh. Những hạt mưa như kim chạm vào mặt đường, tạo thành những vòng tròn loang loáng. Khải vừa tan ca ở quán cà phê thì mưa trút xuống, khiến anh chỉ kịp chạy vội vào một cửa hiệu gần đó — tiệm sách nhỏ nằm ở góc phố.
Tiếng chuông gió leng keng khi anh mở cửa. Không gian bên trong tĩnh và ấm, mùi giấy cũ pha lẫn hương quế nhẹ. Khải chưa từng vào đây, nhưng cảm giác lại như bước vào một nơi rất quen.
Đi dọc theo lối sách, anh dừng lại trước kệ văn học nước ngoài. Khi vừa đưa tay lấy một cuốn sách, một giọng nói mềm quen thuộc vang lên sau lưng:
“Anh cũng thích đọc sách à?”
Khải xoay người.
Mai đứng đó — tay ôm vài cuốn tiểu thuyết, tóc hơi ướt do vừa chạy từ đâu vào. Cô mặc chiếc áo khoác dài màu kem, đôi má hơi đỏ vì lạnh. Gió và mưa ngoài kia làm cô trông mong manh hơn mọi ngày.
Khải bật cười nhẹ:
“Anh chỉ muốn trú mưa thôi. Nhưng gặp em ở đây cũng… hay thật.”
Mai cúi nhẹ, nụ cười lộ một chút ngại ngùng.
“Em hay đến đây lúc trời âm u. Không hiểu sao… sách giúp em thấy yên lòng.”
Khải gật đầu, nhớ lại vết sẹo mờ ở cổ tay cô. Anh không nhắc đến, chỉ xem như không biết để cô dễ thở hơn.
“Em thích thể loại nào?” anh hỏi.
Mai chỉ vào chồng sách trong tay:
“Tiểu thuyết có chút buồn, nhưng không tuyệt vọng. Em nghĩ… ai cũng có nỗi đau riêng, và cách tốt nhất để vượt qua là học cách chấp nhận nó.”
Khải nhìn cô rất lâu. Câu nói nhẹ nhàng ấy như phản chiếu phần sâu nhất trong cô—một người đã từng đau đến mức phải học lại cách đứng dậy.
“Khi buồn, em đọc sách à?”
“Ừ.” Mai mỉm cười. “Còn anh?”
Khải im một lúc.
“Anh đi bộ. Dọc ven hồ. Hoặc ngồi một mình trong quán cà phê.”
Mai nghiêng đầu.
“Vậy ra… chúng ta giống nhau hơn em nghĩ.”
Cả hai cùng bật cười, nhưng thứ lan ra trong không khí không chỉ là tiếng cười — mà là cảm giác của hai người lạ đang dần bước vào thế giới của nhau.
Mưa rơi lâu hơn dự đoán. Khải và Mai ngồi xuống chiếc bàn gỗ nhỏ trong góc, mỗi người với một tách trà nóng từ máy pha tự phục vụ của tiệm.
“Em có nhiều chuyện buồn lắm không?” Khải hỏi rất nhẹ, không ép.
Mai không trả lời ngay. Cô đặt tay lên tách trà, hơi nóng làm những ngón tay cô ửng hồng.
“Một vài chuyện thôi,” cô thì thầm. “Nhưng em nghĩ… có những nỗi đau không phải để quên đi, mà để nhắc mình trân trọng những gì còn lại.”
Khải lặng người. Từ khi gặp Mai, anh luôn cảm giác cô cười nhiều nhưng không phải lúc nào cũng vui. Và giờ đây, anh càng chắc hơn.
Anh hỏi khẽ:
“Em có bao giờ thấy mình một mình quá không?”
“Có chứ.” Mai thở ra, mắt nhìn mưa ngoài cửa kính. “Nhưng… hôm nay thì đỡ hơn.”
Khải khẽ ngừng lại.
“Sao vậy?”
Mai quay sang, nở nụ cười nhẹ nhưng chân thành hơn mọi lần:
“Vì có anh ngồi đây.”
Câu nói ấy như một giọt nước ấm rơi vào lòng Khải. Anh không nói gì thêm, chỉ cảm nhận sự yên tĩnh giữa hai người — thứ yên tĩnh khiến người ta bỗng muốn thật lòng.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi lách tách, nhưng trong tiệm sách nhỏ, thời gian trôi chậm lại. Khải nhìn Mai chăm chú, tự nhủ rằng từ khoảnh khắc này, có lẽ anh đã bắt đầu muốn ở bên cô nhiều hơn chỉ vì sự quan tâm thông thường.
Mưa cuối cùng cũng ngớt. Nhưng khi cả hai cùng bước ra khỏi tiệm, Khải nghe rõ tiếng tim mình đập.
Một ngày mưa đầu tiên.
Một cuộc trò chuyện không dài.
Nhưng đủ để đặt nền móng cho thứ gì đó sắp chảy vào cuộc sống của anh—như mưa thấm vào lòng đất, âm thầm nhưng không thể ngăn lại.