Buổi chiều hôm ấy, bầu trời xám lại như một chiếc khăn mỏng phủ lên mặt hồ. Khải đứng trong quán, lau chiếc ly cuối cùng của ca làm. Mai ngồi ở bàn gần cửa sổ, tay cuộn nhẹ một chiếc khăn giấy. Trông cô có gì đó khác thường—lặng im hơn, ánh mắt mơ hồ như đang chạy theo một hồi ức xa xôi.
Khải đặt ly xuống, tiến lại gần.
“Mai, hôm nay em ổn chứ? Trông hơi… mệt.”
Mai giật mình nhẹ, rồi cười, nhưng nụ cười ấy không có sức sống như thường ngày.
“Em ổn mà. Chỉ hơi đau đầu tí thôi.”
Khải không tin. Suốt thời gian làm chung, Khải nhận ra Mai là kiểu người luôn cố giấu cảm xúc thật, đặc biệt là khi cô buồn. Anh không muốn ép, nhưng cũng không muốn quay lưng khi cô rõ ràng đang cần ai đó.
“Em muốn nghỉ sớm không?”
“Không cần đâu. Em làm được.”
Nhưng chỉ vài phút sau, khi Mai bê khay nước ra cho khách, Khải thấy tay cô run lên. Một chiếc ly nghiêng, suýt rơi. Khải nhanh tay đỡ lại.
Ánh mắt Mai hoảng hốt—không phải vì suýt làm rơi ly, mà vì chính bản thân cô vừa để lộ điều gì đó.
“Mai… có chuyện gì vậy?” Khải hỏi khẽ.
Cô cắn môi, cúi xuống.
“Không có gì đâu anh. Em chỉ… không quen với những ngày trời lạnh.”
Khải nhìn xuống bàn tay cô. Bên dưới lớp tay áo dài, phần cổ tay trái hằn lên một vết sẹo mờ. Không lớn, nhưng đủ để thấy nó từng rất sâu. Trong khoảnh khắc ấy, Khải cảm giác tim mình siết lại.
Mai bối rối, vội kéo tay áo xuống.
“Anh đừng để ý. Lâu rồi.”
Khải không hỏi thêm. Anh biết có những vết thương càng chạm vào càng làm đau. Thay vào đó, anh đưa khay nước sang tay phải của cô.
“Nếu mỏi tay, cứ để anh làm.”
Mai ngước lên, đôi mắt như vừa bị chạm vào điều cô vẫn cố che kín. Một hồi lâu sau, cô khẽ nói:
“Ngày xưa… em từng có một tai nạn. Chuyện không vui lắm. Em… vẫn đang học cách vượt qua.”
Giọng cô nhỏ như tiếng lá xào xạc bên ngoài cửa.
Khải nhẹ nhàng đáp:
“Không sao. Khi nào em muốn kể, anh nghe. Khi nào không muốn, anh vẫn ở đây.”
Mai không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng gương mặt cô mềm hơn trước—như thể sau bao ngày cố gắng mạnh mẽ, hôm nay cô cho phép bản thân yếu lòng một chút.
Buổi tối khi quán đóng cửa, Mai đứng trước bậc thềm, nhìn mặt hồ đen lặng. Gió thổi, mái tóc buông xuống che nửa gương mặt. Khải bước lại, đưa cô một chiếc khăn ấm.
Mai bất ngờ nhìn anh.
“Sao anh lúc nào cũng tốt với em vậy?”
Khải đáp rất nhẹ, như đang nói một chuyện hiển nhiên:
“Vì anh muốn em biết rằng… có những người sẽ không rời đi.”
Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt Mai long lanh, như mặt hồ chuẩn bị vỡ nhẹ dưới cơn gió đầu đông. Có lẽ, không phải vì lạnh. Mà vì bất ngờ… vì ai đó đã nhìn thấy nỗi đau cô cố giấu và không quay đầu bỏ mặc.
Một vết thương cũ không tự nhiên lành. Nhưng đôi khi, chỉ cần một người đủ kiên nhẫn ở bên, nó cũng có thể bớt đau đi phần nào.
Mai siết chiếc khăn, thì thầm gần như không nghe được:
“Cảm ơn anh, Khải.”
Và đêm nay, giữa mặt hồ lộng gió, khoảng cách giữa hai người vô thức thu hẹp thêm một đoạn.