982 từ
Chiều hôm ấy, bầu trời thành phố phủ một màu xám xịt, mưa rơi lác đác như ai đó đang rơi từng giọt nước mắt xuống mặt đường. Trong căn hộ tầng hai mươi mốt, tiếng tích tắc đồng hồ vang lên đều đặn, xen giữa là tiếng mưa gõ nhịp vào khung cửa kính.
Trên bàn, một tờ giấy ly hôn nằm yên như một vết cắt lạnh lùng.
Bút đã uncapped, mực vẫn còn mới, chỉ đợi nét chữ cuối cùng của cô.
Tô Vãn ngồi ở đầu bàn, ngón tay vô thức vuốt lên mép giấy, chậm rãi đến mức gần như cố tình kéo dài thời gian. Đôi mắt cô, từng rất trong, giờ phủ một lớp sương nhạt. Đối diện, Thẩm Dịch Trì ngồi dựa vào ghế, áo sơ mi trắng không còn phẳng phiu như mọi khi, cà vạt tháo lỏng, ánh mắt anh rơi vào tách cà phê đã nguội.
Không ai nói gì trong suốt mười phút qua.
Chỉ có tiếng mưa và tiếng tim — đập yếu ớt trong lồng ngực hai người từng yêu nhau đến chết đi sống lại.
“Anh nghĩ… đến mức này rồi, còn có gì để nói nữa không?” – Tô Vãn cất giọng trước, nhẹ như hơi thở.
Thẩm Dịch Trì khẽ ngẩng đầu, đôi mắt anh đen sâu và bình tĩnh đến mức khiến người khác khó đoán nổi anh đang nghĩ gì. “Nếu em muốn nói, anh vẫn nghe.”
Một câu đơn giản, nhưng Tô Vãn lại thấy buồn cười. Bao nhiêu lần cô đã muốn nói — khi họ ăn tối, khi anh về muộn, khi cô thấy mình lạc lõng giữa ngôi nhà rộng — nhưng chưa bao giờ anh nghe.
Còn bây giờ, khi mọi thứ sắp kết thúc, anh lại bình thản nói “anh nghe”.
Cô đặt bút xuống, ký tên. Nét chữ nghiêng nhẹ, run một chút ở chữ “Tô”.
“Mưa to rồi.” – Cô nói, chẳng biết là nói với anh hay với chính mình.
Thẩm Dịch Trì cũng nhìn ra cửa sổ, nơi những vệt nước trượt dài như đang cố xóa nhòa cảnh vật. Anh im lặng rất lâu, rồi cầm lấy tờ giấy, nhìn qua một lượt, gấp lại cẩn thận.
“Anh sẽ để luật sư lo phần còn lại. Em không cần quay lại đây nữa.”
Giọng anh trầm thấp, bình tĩnh đến mức khiến lòng cô nhói lên.
Cô gật nhẹ, không nhìn vào mắt anh.
Khoảnh khắc đó, Tô Vãn bỗng nhận ra, điều đáng sợ nhất không phải là người ta cãi nhau, mà là khi cả hai bình thản đến mức chẳng còn điều gì để nói.
Cô đứng dậy, thu dọn túi xách. Mấy năm nay, cô đã quen với việc anh về trễ, quen với bữa cơm chỉ có một đôi đũa. Giờ đây, việc rời đi lại trở nên dễ dàng đến lạ.
Thẩm Dịch Trì nhìn bóng lưng cô, im lặng. Có thứ gì đó như nghẹn lại nơi cổ họng, nhưng cuối cùng anh vẫn không nói ra. Khi cửa khép lại, chỉ còn tiếng “cạch” khô khốc vang lên.
Anh ngồi đó, ánh đèn vàng phủ lên khuôn mặt trầm tĩnh. Tờ giấy ly hôn nằm trên bàn, bên cạnh tách cà phê lạnh. Anh giơ tay chạm vào ly — nước đen sóng sánh, phản chiếu gương mặt mình mờ nhạt.
Cô đi rồi.
Anh tưởng mình sẽ nhẹ nhõm. Nhưng lòng lại trống đến mức không biết phải làm gì với khoảng yên lặng ấy.
Hai năm trước, cũng một ngày mưa, anh từng nắm tay cô dưới mái hiên, cười nói:
“Sau này, dù mưa hay nắng, anh đều sẽ ở cạnh em.”
Ký ức tràn về như một cơn sóng. Tô Vãn ngày đó mặc váy trắng, tóc xõa ngang vai, đôi mắt cong cong khi cười. Cô giơ tay hứng mưa, nói với anh:
“Anh đừng nói mấy lời như trong phim nữa. Nếu có một ngày anh không giữ được lời, em sẽ không tha cho anh đâu.”
Anh đã cười. Cô cũng cười.
Không ai biết rằng, hai năm sau, chính ngày mưa ấy, họ ký giấy ly hôn.
Tô Vãn bước ra khỏi tòa nhà, mưa nặng hạt hơn. Cô không bật ô, để mặc mưa làm ướt tóc và vai áo. Mọi người vội vàng chạy tránh, chỉ mình cô bước chậm, như thể sợ đi nhanh quá sẽ vỡ ra điều gì đó.
Điện thoại trong túi rung lên. Là tin nhắn từ mẹ.
【Con ăn gì chưa, hôm nay mẹ làm canh gừng.】
Cô nhìn màn hình, môi khẽ cong lên — không phải nụ cười, mà là thứ mím môi nhẹ để ngăn nước mắt.
Ở trên tầng, Thẩm Dịch Trì vẫn đứng bên cửa sổ.
Ánh đèn phản chiếu bóng dáng anh trong tấm kính mờ. Anh nhìn xuống, thấy bóng người nhỏ bé giữa biển mưa kia — không cần đoán cũng biết là cô.
Anh đưa tay định mở cửa, định gọi một tiếng “Vãn Vãn”. Nhưng cổ họng lại khản đặc, chỉ thoát ra hơi thở mờ nhạt.
Bàn tay anh đặt lên khung cửa lạnh buốt, chỉ cách nhau vài tầng không khí, nhưng giống như cả đời.
“Em đi rồi thật sao…” – Anh khẽ nói, chẳng có ai nghe thấy ngoài chính mình.
Mưa vẫn rơi.
Tô Vãn dừng chân ở ngã rẽ, ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời u ám.
Một chiếc taxi trờ tới, cô mở cửa bước vào. “Đến đường Giang Ninh số 18.” – Giọng cô trầm và mệt, đôi mắt khép lại.
Tài xế nhìn cô qua gương, định hỏi có muốn lau người không, nhưng thấy gương mặt ấy, lại thôi. Có những nỗi buồn người ngoài không nên chạm vào.
Xe rẽ qua giao lộ, đèn đường phản chiếu qua kính, lướt qua đôi mắt nhắm của cô.
Mọi thứ lùi dần phía sau — cả căn nhà, cả người đàn ông đang đứng bên khung cửa, cả quãng thời gian từng nồng nàn đến mức tưởng không thể mất nhau.