2,151 từ
Buổi sáng hôm sau, khi Tô Vãn thức dậy, căn phòng trống trải đến mức cô nghe rõ tiếng đồng hồ đập từng nhịp.
Không còn tiếng bước chân quen thuộc trong bếp, không còn mùi cà phê thoang thoảng mỗi sáng, cũng chẳng có tiếng nhạc jazz anh hay bật lúc đọc báo.
Chỉ là im lặng — một sự im lặng kéo dài đến mức nghẹt thở.
Cô dậy, mở rèm cửa. Ánh nắng chiếu vào, chói đến mức khiến cô phải nheo mắt lại. Ngoài trời, mưa đã tạnh, bầu trời trong hơn, nhưng ẩm ướt. Thành phố sau mưa có một thứ mùi rất đặc trưng — mùi của đất, của khói xe, và của những điều vừa mất đi.
Tô Vãn kéo mái tóc rối, ngồi xuống bên cửa sổ.
Cô nhìn ra xa, những tòa nhà cao tầng xếp chồng lên nhau, ánh nắng hắt lên những ô cửa kính lấp lánh như mặt nước. Trong khung cảnh ấy, mọi thứ đều có vẻ bình thường, chỉ có cô là khác — như thể bị ai đó nhấc ra khỏi nhịp sống quen thuộc.
Bàn tay cô khẽ siết lấy tách cà phê — lần đầu tiên cô tự pha sau hai năm. Hương vị đắng hơn cô tưởng.
Trước đây, Thẩm Dịch Trì luôn là người pha cà phê buổi sáng. Anh thích đậm, cô thích nhạt. Họ từng cãi nhau chuyện ấy một lần, rồi anh chỉ cười, “Anh pha đậm cho anh, còn của em anh để thêm sữa, vậy là đủ.”
Cô nhớ rõ hôm đó, cả hai cùng ngồi trên ban công, anh nói:
“Nếu có ngày em không uống cà phê nữa, chắc là em đã quên anh rồi.”
Giờ đây, cô vẫn uống cà phê, chỉ là không còn ai để nói câu đó nữa.
Cô dọn dẹp lại đồ đạc, từng món một.
Căn nhà thuê nhỏ hơn nhiều so với căn hộ trước kia, nhưng lại khiến cô thấy dễ thở hơn. Mỗi góc đều do cô tự sắp xếp, chẳng có gì xa lạ.
Một kệ sách cũ, vài chậu cây nhỏ, tấm rèm màu be — giản dị, ấm áp, và bình yên theo cách của riêng mình.
Buổi trưa, điện thoại reo. Là Giang Hân – bạn thân của cô.
“Cậu ổn không?”
“Ổn. Tớ vẫn sống.”
“Ổn kiểu nào? Cậu ly hôn mới hai ngày.”
“Ừ, hai ngày. Chỉ là tớ thấy như mình đã ly hôn từ lâu rồi.”
Giang Hân im lặng một lúc. Cô là người đã chứng kiến toàn bộ quá trình yêu rồi tan của Tô Vãn – Thẩm Dịch Trì. Một người từng rực rỡ đến thế, giờ nói ra hai chữ “ổn” nhẹ như mây.
“Tối nay ra ngoài ăn với tớ, thay đổi không khí nhé.”
“Được.”
Buổi tối, Tô Vãn chọn chiếc váy đơn giản, không trang điểm đậm. Cô nhìn mình trong gương – gương mặt vẫn vậy, chỉ là ánh mắt khác.
Giang Hân đón cô bằng nụ cười rạng rỡ. “Trông cậu vẫn đẹp, dù là phụ nữ ly hôn.”
Tô Vãn bật cười, một tiếng cười thật sự sau nhiều ngày.
“Thì ly hôn đâu có nghĩa là xấu xí đâu.”
Hai người đến một quán nhỏ nằm ở trung tâm thành phố. Ánh đèn vàng, tiếng nhạc nhẹ, mùi đồ ăn thoang thoảng.
Khi ngồi xuống, Tô Vãn nhìn thấy qua cửa kính — đối diện bên kia đường, là một chiếc xe quen thuộc. Màu đen, biển số không lẫn vào đâu.
Trái tim cô khẽ run.
Thẩm Dịch Trì.
Anh không bước xuống xe. Chỉ ngồi đó, qua lớp kính tối, ánh mắt dõi về phía cô. Một cái nhìn vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Cô quay đi, cố tỏ ra như không thấy. Nhưng Giang Hân cũng nhìn theo.
“Đừng nói với tớ là cậu vẫn còn tình cảm.”
Tô Vãn không trả lời. Cô cười nhẹ, “Cậu có tin là đôi khi người ta không còn yêu, nhưng vẫn chưa thể hết thương không?”
Câu hỏi ấy không có đáp án. Chỉ có sự im lặng và tiếng nhạc trong quán cứ thế trôi.
Khi ra về, Tô Vãn đi bộ một đoạn. Cơn gió đêm thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ và hơi nước. Cô nhìn lên bầu trời – mây đã tan, trăng lấp ló.
Phía xa, chiếc xe vẫn đậu đó. Đèn xe bật sáng khi cô đi qua ngã rẽ, rồi chậm rãi lăn bánh theo hướng ngược lại.
Cô đứng lại, quay đầu nhìn. Trong khoảnh khắc ấy, cô muốn gọi tên anh. Nhưng giọng nói lại nghẹn trong cổ.
“Thẩm Dịch Trì…” – cô chỉ khẽ mấp máy môi.
Đêm ấy, khi trở về căn hộ nhỏ, cô mở laptop, bắt đầu công việc.
Cô là nhà thiết kế tự do – công việc từng khiến anh hay phàn nàn rằng cô quá chú tâm, quên cả ăn.
Giờ đây, chỉ có công việc là thứ duy nhất khiến cô thấy mình còn tồn tại.
Nhưng khi màn hình phản chiếu gương mặt mình, cô bỗng nhận ra — có những khoảng trống trong cuộc đời, dù cố lấp bằng công việc, cũng chẳng thể đầy.
Trên tầng hai mươi mốt, Thẩm Dịch Trì vẫn chưa ngủ.
Ánh đèn trong phòng anh hắt ra ngoài, vàng nhạt.
Anh ngồi trên ghế sofa, cầm ly rượu, trong lòng là tờ báo — một thói quen cũ, nhưng chẳng đọc nổi chữ nào.
Hình ảnh cô trong quán ăn vẫn quanh quẩn trong đầu: nụ cười nhạt, ánh mắt bình thản, cái dáng đi chậm chạp khi rời khỏi cửa.
Anh tự hỏi, người phụ nữ ấy có từng yêu anh không, hay chỉ là một thói quen mà cả hai nhầm tưởng thành tình yêu?
Điện thoại rung. Tin nhắn của mẹ anh:
【Con và Vãn ổn chứ? Mẹ thấy con gầy đi.】
Anh nhìn dòng chữ rất lâu, rồi trả lời:
【Cô ấy ổn. Con cũng vậy.】
Nhưng trong lòng anh, lại vang lên một câu khác — “Cô ấy ổn, còn con thì không.”
Tô Vãn tắt đèn, nằm xuống giường.
Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ào, xe cộ vẫn chạy, đời sống vẫn tiếp diễn như chưa từng có ai biến mất.
Nhưng trong căn phòng nhỏ, mọi thứ dừng lại ở khoảnh khắc cô nhắm mắt — nơi ký ức và hiện thực chạm nhau, tạo nên một cơn đau dịu dàng mà không ai ngoài cô hiểu được.
Sáng sớm hôm sau, Tô Vãn thức dậy trong tiếng chuông báo thức quen thuộc.
Cô mở mắt, nhìn trần nhà một lúc lâu, rồi mới chậm rãi ngồi dậy.
Bên ngoài, bầu trời đã trong hơn, ánh sáng chiếu qua rèm cửa, rải lên sàn gỗ một vệt vàng ấm áp.
Cô pha cho mình một tách trà, mở laptop, bắt đầu làm việc.
Bản thiết kế mà cô đang vẽ là đơn hàng từ một quán cà phê nhỏ ở khu phố cũ — chủ quán nhờ cô thiết kế lại không gian để tạo cảm giác “an yên và có chút hoài niệm”.
Tô Vãn bật cười. Cụm từ đó nghe như chính thứ mà cô đang tìm kiếm.
Khi tay cô rê chuột, trong đầu hiện ra hình ảnh ban công cũ, nơi Thẩm Dịch Trì từng ngồi làm việc còn cô đọc sách bên cạnh.
Ánh hoàng hôn hắt vào gương mặt anh, nghiêm túc đến mức khiến cô muốn trêu.
Cô từng nói: “Nếu có một ngày anh rảnh rỗi, chúng ta đi biển nhé.”
Anh không ngẩng đầu, chỉ ừ một tiếng, “Được, khi nào anh xong dự án này.”
Nhưng dự án nối tiếp dự án, cuộc sống bị cuốn trôi, và chuyến đi biển ấy mãi chẳng bao giờ tới.
Cô thoát khỏi dòng ký ức, đặt tay lên bàn phím.
Bản thiết kế hiện lên dần dần — tường màu kem, ghế gỗ sồi, cửa kính lớn nhìn ra phố.
Mỗi chi tiết đều mang nét yên bình, như thể cô đang xây một góc nhỏ cho chính mình trú ngụ trong lòng thành phố náo động.
Buổi chiều, Giang Hân lại gọi đến.
“Tớ nghĩ cậu nên đi ra ngoài nhiều hơn. Có triển lãm tranh nhỏ ở phòng nghệ thuật Nam Lộ, muốn đi cùng không?”
“Triển lãm gì?”
“Chủ đề ‘Tầng mây thứ mười một’. Nghe nói là của một họa sĩ trẻ, tranh rất buồn, nhưng đẹp.”
“Buồn và đẹp.” – Tô Vãn nhắc lại, giọng cô trôi đi nhẹ như gió. – “Tớ đi.”
Phòng triển lãm nằm trên con phố nhỏ. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân và mùi sơn dầu phảng phất.
Tô Vãn đi chậm, dừng lại trước một bức tranh vẽ người phụ nữ ngồi trong phòng, ánh sáng hắt qua rèm, tạo thành từng vệt bụi sáng.
Bên dưới có dòng chú thích nhỏ: “Khi một người ở lại với nỗi cô đơn của chính mình, họ không còn sợ mất nữa.”
Cô đọc đi đọc lại câu ấy. Trong một khoảnh khắc, đôi mắt ươn ướt.
Cô không biết vì sao mình lại xúc động — có lẽ bởi vì cô hiểu cảm giác đó quá rõ.
Giang Hân đứng bên cạnh, nhẹ giọng:
“Cậu biết không, khi một người có thể ngắm tranh buồn mà thấy đẹp, tức là họ đang dần lành lại.”
Tô Vãn nhìn sang cô bạn, cười khẽ:
“Hy vọng là thế.”
Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong thành phố, Thẩm Dịch Trì bước vào văn phòng.
Anh mặc vest đen, áo sơ mi trắng, gương mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hơi trầm.
Trợ lý báo cáo:
“Tổng giám đốc, bên Đài Loan gửi hợp đồng mới, cần anh ký. Ngoài ra, buổi chiều có cuộc họp với đối tác Nam Lộ Design.”
Anh nhíu mày khi nghe đến cái tên đó.
“Nam Lộ Design?”
“Vâng, công ty thiết kế nội thất nhỏ nhưng có tiếng gần đây, họ đang phụ trách thiết kế lại chuỗi quán cà phê CityLight.”
Thẩm Dịch Trì im lặng vài giây.
Nam Lộ Design — chính là nơi Tô Vãn từng hợp tác khi còn làm tự do.
Anh không hỏi thêm, chỉ đáp gọn: “Chuẩn bị tài liệu.”
Nhưng khi thư ký rời đi, ánh mắt anh dừng lại trên màn hình laptop — nơi có file ảnh mô phỏng nội thất quán cà phê mới.
Một gam màu ấm, nhẹ, tinh tế — đúng kiểu cô thích.
Không cần ai nói, anh cũng nhận ra đó là thiết kế của cô.
Buổi tối, Tô Vãn nhận được mail phản hồi từ phía đối tác.
“Bản thiết kế của cô rất tốt. Nếu có thể, chúng tôi muốn gặp trực tiếp để trao đổi chi tiết vào thứ Sáu.”
Cô đồng ý.
Chỉ là, cô không biết người đại diện của bên đối tác chính là Thẩm Dịch Trì.
Thứ Sáu.
Cô đến quán cà phê CityLight đúng giờ, mang theo bản vẽ in sẵn.
Khi nhân viên dẫn cô lên tầng hai, bước chân cô bỗng khựng lại.
Ở bàn bên cửa sổ — người đàn ông mặc vest đen, dáng ngồi thẳng, ánh mắt lạnh và sâu — Thẩm Dịch Trì.
Khoảnh khắc ấy, tim cô như bị ai bóp chặt.
Cô không ngờ, sau bao ngày cố quên, định mệnh lại trêu ngươi bằng một cuộc gặp như thế.
Anh cũng nhìn thấy cô.
Ánh mắt hai người giao nhau, trong một giây ngắn ngủi, mọi lớp bình thản mà họ cố gắng dựng suốt thời gian qua, đều sụp đổ.
“Là cô.” – Giọng anh trầm, hơi khàn.
“Tôi được công ty cử đến trình bày bản thiết kế.” – Cô giữ bình tĩnh, ngồi xuống.
Không còn là “em”, “anh” nữa.
Giữa họ giờ chỉ là “tôi” và “cô”, là khách hàng và người hợp tác.
Cuộc trao đổi kéo dài hơn hai tiếng.
Cô trình bày rõ ràng, giọng điềm tĩnh, không một lần để lộ cảm xúc.
Anh lắng nghe, đôi khi đặt câu hỏi, đôi khi chỉ nhìn. Mỗi khi cô cúi xuống ghi chú, anh lại dõi theo — ánh nhìn lặng lẽ, pha lẫn chút điều gì đó không tên.
Khi buổi họp kết thúc, cô thu dọn tài liệu.
Anh nói:
“Thiết kế này tốt. Nhưng tôi muốn thay đổi phần ánh sáng – cho ấm hơn, bớt lạnh.”
“Được, tôi sẽ chỉnh lại.”
“Giống ánh sáng ở căn hộ cũ.”
Tô Vãn dừng tay.
Cô ngẩng đầu, ánh mắt gặp anh. Trong khoảnh khắc đó, không còn là tổng giám đốc – nhà thiết kế, mà là hai người từng chung một mái nhà, từng cãi nhau chỉ vì đèn ngủ quá sáng.
Cô khẽ đáp:
“Căn hộ đó không còn nữa.”
Rồi xoay người bước đi.
Nhưng khi cánh cửa đóng lại, Thẩm Dịch Trì vẫn đứng đó, mắt anh tối đi. Trong tay anh, tờ bản vẽ vẫn mở — góc bên dưới có dòng ký tên nhỏ gọn: Tô Vãn.
Buổi tối, khi trở về, cô ngồi bên cửa sổ, mở nhạc nhẹ.
Bên ngoài, gió thổi nhẹ qua rèm.
Cô không biết mình đã mỉm cười hay đang muốn khóc, chỉ thấy lòng mình rối như tơ.
Gặp lại anh không đau như cô tưởng, nhưng cũng chẳng nhẹ như cô hy vọng.
Giữa họ, vẫn có gì đó chưa nói hết — như tách cà phê còn nửa chừng, như ánh sáng trong căn nhà cũ chưa kịp tắt.