MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữa Hai Thế GiớiChương 3

Người Giữa Hai Thế Giới

Chương 3

1,289 từ

Buổi sáng hôm đó, trời đổ mưa nhẹ.

Không phải kiểu mưa ồn ào, trút xuống phố xá xám xịt, mà là những hạt mưa mảnh, rơi đều, chậm rãi — như thể muốn dỗ dành một ai đó đang cố gắng bình tâm giữa cơn mệt mỏi.

Tô Vãn đứng bên cửa kính của quán cà phê nhỏ góc đường Giang Thịnh, tay cầm tách latte đã nguội. Hơi ấm từ cốc từ lâu đã tan hết, chỉ còn lại chút hương cà phê thoang thoảng, trộn lẫn vị ẩm lạnh của không khí đầu đông.

Cô vừa tan ca sớm — một buổi sáng đầy những cuộc họp gấp, khách hàng khó tính và hàng loạt email chưa kịp trả lời. Thời tiết thế này, cô không muốn về nhà ngay; căn hộ mới dù gọn gàng, ấm cúng, nhưng vẫn chưa có linh hồn.

Ở đó, mọi âm thanh đều quá tĩnh.

Đôi khi, chính sự tĩnh lặng khiến người ta mệt mỏi hơn cả ồn ào.

Tô Vãn kéo khăn quàng lại sát cổ, ngồi xuống góc gần cửa sổ — nơi cô có thể nhìn thấy dòng người đi qua, mưa khẽ rơi lên kính thành từng vệt dài, kéo giãn như ký ức.

Từ ngày rời khỏi Thẩm Dịch Trì, cô đã học cách sống chậm lại. Cô đi làm đều đặn, tự nấu ăn, mua hoa về cắm ở bàn nhỏ. Buổi tối, cô đọc sách hoặc nghe radio, đôi khi bật phim chỉ để có âm thanh lấp đầy khoảng trống.

Thời gian quả thật có thể làm mờ mọi thứ, trừ những ký ức quá đậm.

Có lẽ, trong sâu thẳm, cô vẫn chưa thực sự quên.

Bỗng cánh cửa quán cà phê bật mở, chuông gió khẽ reo.

Cô không để ý, cho đến khi giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên nơi quầy:

“Một americano, mang đi.”

Cả người cô như khựng lại.

Âm thanh ấy — dù chỉ là mấy chữ ngắn ngủi — vẫn đủ khiến cô rùng mình.

Cô không quay lại, chỉ khẽ siết chặt tay quanh tách cà phê.

Tim cô đập nhanh, hỗn loạn đến nỗi có thể nghe rõ nhịp của chính mình.

Người phục vụ đưa ly cà phê, kèm theo tờ khăn giấy.

Bước chân anh ta — không, anh ấy — tiến lại gần hơn. Mỗi bước, như kéo cả quá khứ lại sát bên cô.

“Cảm ơn,” giọng anh trầm hơn cô nhớ, có phần khàn khàn, như đã qua quá nhiều đêm mất ngủ.

Tô Vãn nhắm mắt lại. Cô từng nghĩ, nếu một ngày nào đó họ gặp lại, cô sẽ bình thản. Sẽ mỉm cười, nói một câu chào nhẹ, như hai người xa lạ từng có chút ký ức chung.

Nhưng khoảnh khắc này, cô phát hiện — không một ai có thể thực sự chuẩn bị cho việc đối diện với người mình từng yêu, sau khi đã đánh mất nhau.

Anh đứng cách cô chỉ vài bước.

Tay anh cầm ly cà phê nóng, trên người khoác áo măng-tô màu đen. Mái tóc ngắn hơi ướt vì mưa, vài giọt nước còn đọng trên vai áo.

Anh không còn vẻ lạnh lùng cao ngạo của những năm trước, ánh mắt trầm tĩnh hơn, mang chút mỏi mệt khó nói thành lời.

Tô Vãn cúi đầu, giả vờ bận với điện thoại.

Nhưng giây phút đó, cô cảm thấy ánh nhìn anh dừng lại — thật lâu.

“Đã lâu không gặp.”

Giọng nói ấy, cuối cùng cũng vang lên — trầm, nhẹ, và xa xôi.

Tô Vãn ngẩng đầu.

Khoảng cách giữa họ chỉ một chiếc bàn nhỏ, nhưng lại như ngăn bằng cả một đời.

“Ừ,” cô đáp khẽ, “đã lâu rồi.”

Một thoáng im lặng kéo dài.

Tiếng mưa ngoài cửa kính khẽ rơi, chạm lên tán lá, vỡ thành từng đốm sáng mờ.

Anh ngồi xuống ghế đối diện, không hỏi cô có đồng ý hay không, chỉ im lặng đặt ly cà phê trước mặt.

“Em vẫn thích latte.”

Câu nói nghe như vô tình, nhưng Tô Vãn biết — anh vẫn nhớ.

Cô mím môi:

“Còn anh, vẫn uống americano, không đường.”

Anh mỉm cười nhẹ, ánh mắt thoáng ngạc nhiên — nụ cười mỏng manh như làn sương trên ly thủy tinh.

“Xem ra trí nhớ của chúng ta đều tốt hơn tưởng tượng.”

Tô Vãn không đáp.

Im lặng giữa họ kéo dài, như thể cả quán cà phê chỉ còn hai người. Những vị khách khác mờ nhạt trong nền, tiếng nhạc jazz chậm rãi trôi.

Sau ly hôn, họ chưa từng gặp lại.

Không phải vì thành phố quá rộng, mà vì họ đã cố tình đi về hai hướng khác nhau.

Cô tránh những con đường từng đi cùng anh, đổi quán cà phê, chuyển chỗ ở. Anh cũng không liên lạc, không hỏi han.

Hóa ra, im lặng là cách cả hai chọn để sống tiếp.

“Dạo này em ổn không?” – Anh hỏi, giọng nhẹ như sợ làm vỡ không khí mong manh.

Cô gật đầu:

“Cũng ổn. Làm việc, ăn, ngủ… sống như người bình thường thôi.”

Một nụ cười mờ thoáng qua môi, không vui, cũng chẳng buồn.

“Tốt.” – Anh nói, mắt nhìn vào tách cà phê. – “Anh vẫn nghĩ em sẽ không ổn.”

“Vì sao?” – cô hỏi, ánh nhìn bình thản, nhưng trong lòng dậy sóng.

“Vì anh biết… em không giỏi chịu cô đơn.”

Lời nói ấy khiến cô như nghẹn lại.

Cô muốn cười, nhưng khóe môi chỉ run nhẹ.

“Thẩm Dịch Trì, anh quên rồi sao? Chính vì anh mà em học cách chịu cô đơn.”

Không khí như đông cứng.

Anh cúi đầu, những ngón tay khẽ siết lấy ly cà phê nóng. Hơi nước bốc lên mờ ảo, che giấu ánh mắt đầy hối tiếc.

“Xin lỗi,” anh nói khẽ, gần như không thành tiếng.

Cô lắc đầu:

“Không cần. Chúng ta đều đã đi qua rồi.”

Một hồi lâu, cả hai chỉ ngồi im, nghe tiếng mưa rơi.

Bên ngoài, người qua đường co ro trong áo khoác, vội vã chạy qua vũng nước.

Trong quán, thời gian như dừng lại.

Cuối cùng, anh cất giọng:

“Anh sắp ra nước ngoài. Có lẽ… sẽ lâu mới về.”

Cô khẽ ngẩng lên, tim nhói nhẹ, nhưng gương mặt vẫn điềm tĩnh:

“Vậy à. Chúc anh thuận lợi.”

Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt chứa vô số điều chưa nói.

“Tô Vãn… nếu có thể quay lại, anh sẽ làm khác đi.”

Cô khẽ mỉm cười.

“Không ai có thể quay lại, Thẩm Dịch Trì.”

Ngoài trời, mưa lớn dần.

Tiếng mưa rơi xuống mái hiên hòa cùng nhịp tim hỗn loạn.

Họ ngồi đó — hai con người từng yêu nhau, giờ chỉ còn lặng lẽ chia sẻ một khoảnh khắc tĩnh lặng, như một nghi thức tiễn biệt lần cuối.

Anh đứng dậy, cầm áo khoác, khẽ cúi đầu:

“Giữ gìn sức khỏe, Tô Vãn.”

Cô đáp khẽ:

“Anh cũng vậy.”

Cánh cửa khẽ mở, chuông gió lại reo.

Anh bước ra ngoài, dáng người cao gầy dần tan vào màn mưa xám.

Tô Vãn vẫn ngồi đó, không quay đầu.

Ly cà phê đã nguội lạnh, đôi mắt cô mờ đi — không rõ vì khói cà phê, hay vì nước mắt vừa rơi xuống mà chính cô cũng không nhận ra.

Một giọt, rồi hai giọt, rơi xuống khăn trải bàn, thấm vào như chưa từng tồn tại.

Khi cô đứng dậy rời khỏi quán, mưa đã ngớt.

Bầu trời dần sáng hơn, từng vệt mây tan ra, để lộ khoảng trời xanh mờ.

Cô ngẩng nhìn, khẽ cười — nụ cười nhợt nhạt nhưng bình thản.

Cô biết, có những người, chỉ cần một lần gặp lại, là đủ để đặt dấu chấm hết thật sự.

Không còn trách, không còn yêu, chỉ còn chút ấm áp mong manh — đủ để nói lời tạm biệt.

Tô Vãn bước đi, bóng lưng nhỏ bé lẫn vào phố dài.

Phía sau, chuông gió trong quán lại vang lên, mang theo hương cà phê và chút ký ức còn sót lại —

dịu dàng, nhưng đã xa.