1,259 từ
Sáng hôm sau, thành phố trong veo đến lạ.
Sau một đêm mưa, bầu trời được gột rửa sạch sẽ, nắng chiếu qua khung cửa sổ, vẽ lên tường những vệt sáng mờ nhạt.
Tô Vãn tỉnh dậy lúc sáu giờ rưỡi.
Cô nằm yên một lúc, mắt mở, nhìn trần nhà trắng. Mọi thứ quanh cô đều yên tĩnh: chiếc rèm khẽ lay, tiếng đồng hồ tích tắc đều đều, và hơi lạnh vẫn còn đọng lại trong căn phòng nhỏ.
Đêm qua, cô không ngủ được.
Không phải vì nghĩ đến anh — hay ít nhất, cô tự nói với mình như thế — mà vì những ký ức cũ cứ đột ngột trỗi dậy, nhẹ nhưng dai dẳng, như mưa đêm qua chưa dứt hẳn.
Cô nhớ ánh mắt anh khi nói “xin lỗi”, nhớ cái cúi đầu khẽ, nhớ giọng nói trầm thấp lẫn trong hơi thở mệt mỏi.
Bao năm trôi qua, anh vẫn vậy, chỉ khác ở chỗ, giữa họ đã chẳng còn điều gì để nói.
Tô Vãn ngồi dậy, kéo rèm cửa. Ánh sáng ùa vào, chiếu lên đôi mắt còn hơi sưng.
Cô cười nhẹ với hình ảnh phản chiếu trong gương — một nụ cười mỏng manh nhưng không còn run rẩy.
“Ổn rồi,” cô thì thầm, như nói với chính mình.
Cô pha một tách trà, mở laptop, đọc tin tức sáng.
Bên cạnh, chậu lan nhỏ trên bàn đang nở thêm một bông mới — trắng tinh, thuần khiết. Cô chạm nhẹ vào cánh hoa, cảm giác mịn như da trẻ con.
Trong đầu cô thoáng lên câu nói cũ của mẹ:
“Con người ta chỉ thật sự tự do khi học được cách buông tay, không phải khi chạy trốn.”
Trước đây cô không hiểu, giờ thì hiểu rồi.
Chạy trốn chỉ khiến vết thương ở lại, còn đối diện, mới là cách chữa lành.
Buổi sáng trôi qua nhẹ nhàng.
Cô ra khỏi nhà, đến công ty sớm hơn thường lệ. Văn phòng nằm trên tầng 12, hướng ra sông. Ánh nắng chiếu qua cửa kính, phản chiếu lên bàn làm việc.
Từ sau khi ly hôn, cô chuyển sang một công ty quảng cáo nhỏ — không quá lớn, nhưng môi trường ấm áp, mọi người thân thiện.
Cô làm thiết kế, công việc yêu cầu sáng tạo liên tục, và điều đó khiến cô ít thời gian rảnh để buồn.
“Chị Tô, hôm nay chị đẹp thế!” – Cô đồng nghiệp trẻ, Linh, nheo mắt trêu.
Tô Vãn bật cười:
“Là do ánh sáng tốt thôi.”
“Không đâu, là khí chất. Mà chị biết không, sếp bảo sắp có dự án lớn, chắc cần chị hỗ trợ đấy.”
“Dự án gì?”
“Em nghe nói là thương hiệu mỹ phẩm của bên Thẩm thị…”
Tay Tô Vãn khựng lại.
Một giây im lặng trôi qua.
Linh không để ý, vẫn líu lo:
“Hình như họ đang tái cấu trúc, bên đó đang cần bên mình thiết kế lại bộ nhận diện mới. Em nghe bảo giám đốc bên đó là người trẻ nhưng khá kín tiếng, hình như họp online thôi.”
Tô Vãn khẽ gật, cười nhẹ:
“Ừ, hy vọng là thế.”
Cô không nói gì thêm.
Trong lòng, một thoáng sóng nhỏ dấy lên, nhưng nhanh chóng lắng xuống.
Người trưởng thành học cách kiểm soát cảm xúc bằng im lặng — cô cũng vậy.
Buổi trưa, cô cùng đồng nghiệp ra ngoài ăn. Quán ăn nhỏ gần công ty, thức ăn không ngon lắm, nhưng ấm cúng.
Đang ăn dở, điện thoại rung — một tin nhắn từ số lạ.
“Hôm qua… cảm ơn em đã không tránh mặt.”
— Thẩm Dịch Trì.
Tô Vãn nhìn màn hình, yên lặng rất lâu.
Cuối cùng, cô chỉ gõ một chữ:
“Ừ.”
Rồi đặt điện thoại xuống, tiếp tục ăn.
Không phải cô lạnh lùng.
Chỉ là, những gì cần nói, họ đã nói hết rồi.
Chiều về, cô dừng chân ở tiệm sách.
Từ sau khi ly hôn, cô thích ghé vào đây, không mua gì cũng được — chỉ cần ngồi giữa mùi giấy mới, nhìn ánh nắng xuyên qua ô cửa, nghe tiếng lật sách khẽ khàng, thế là đủ bình yên.
Cô chọn một cuốn sách nhỏ về “tái sinh sau chia tay”, tự cười với chính mình khi đưa cho nhân viên tính tiền.
“Chị đọc nhiều lắm nha, lần nào cũng mấy quyển thế này.” – Cậu nhân viên cười.
“Ừ, đọc cho đỡ quên.” – Cô nói, giọng nhẹ.
Ra khỏi tiệm, trời đã hoàng hôn. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên phố, phản chiếu trên cửa kính xe hơi, làm mọi thứ trở nên ấm áp đến lạ.
Cô đi dọc con phố cũ, nơi từng có quán ăn mà họ hay ghé.
Giờ quán vẫn ở đó, nhưng đổi chủ. Bảng hiệu thay mới, màu sơn sáng hơn, không còn dáng vẻ ngày trước.
Cô dừng lại một chút, rồi đi tiếp.
Không còn đau.
Chỉ là… một thoáng buồn nhẹ, như nhìn lại bức ảnh cũ đã phai màu.
Tối đến, cô về nhà, bật nhạc nhỏ, mở sổ tay.
Đây là thói quen mới — mỗi tối viết lại vài dòng, không phải để nhớ, mà để sắp xếp lại lòng mình.
“Hôm nay gặp lại vài ký ức cũ. Nhưng không sao. Tôi vẫn ổn. Tôi đã học được cách đứng trong ánh sáng mà không cần ai che chở.”
Khi viết xong, cô đặt bút xuống, tựa lưng vào ghế.
Trong phòng, mùi trà còn phảng phất. Ngoài ban công, gió thổi qua chậu lan, khẽ rung.
Cô nhớ tới câu anh nói:
“Nếu có thể quay lại, anh sẽ làm khác đi.”
Nhưng trên đời, không có “nếu”.
Mọi sự đều đã được định sẵn — như những ngã rẽ, chỉ có thể đi qua, không thể quay về.
Cô khẽ nhắm mắt, hơi thở đều dần.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô cảm thấy nhẹ nhõm thật sự.
Vài ngày sau, cô được sếp giao dự án mới — đúng là thương hiệu của Thẩm thị.
Khi nhìn logo quen thuộc trên tài liệu, cô chỉ mỉm cười.
Không sợ hãi, không bối rối.
Cô biết, bản thân đã khác.
Buổi họp online đầu tiên diễn ra qua Zoom.
Tên đăng nhập bên đối tác hiện lên: “T. Di.”
Giọng nói vang lên, trầm, quen thuộc, nhưng cô không đổi sắc mặt.
“Xin chào mọi người, tôi là Thẩm Dịch Trì, phụ trách bên Thẩm thị.”
Cô gật nhẹ, đáp bằng giọng chuyên nghiệp:
“Tôi là Tô Vãn, bên thiết kế của đối tác truyền thông.”
Khoảnh khắc ấy, họ nhìn nhau qua màn hình.
Không phải tình nhân cũ, mà là hai người trưởng thành, cùng hợp tác trong công việc.
Không còn run rẩy, không còn đau, chỉ là hai đường thẳng song song, đi đúng hướng, không còn giao nhau.
Khi cuộc họp kết thúc, cô tắt máy, tựa người vào ghế, khẽ mỉm cười.
Một nụ cười nhẹ, trong trẻo, yên bình.
Có lẽ, đây mới là ý nghĩa thật sự của “buông tay” —
Không phải quên, mà là có thể nhìn về phía người ấy, mà lòng không còn gợn sóng.
Đêm đó, Tô Vãn viết thêm một dòng vào nhật ký:
“Ngày thứ 328 kể từ khi rời đi. Tôi đã gặp lại anh hai lần — lần đầu, tôi đau; lần sau, tôi bình thản. Có lẽ, tôi đã học được cách yêu lại chính mình.”
Cô đặt bút xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời đêm trong veo, trăng non mỏng như sợi chỉ.
Ánh sáng chiếu lên bàn, lên tách trà còn ấm, lên cuốn sách chưa gấp lại.
Một khúc nhạc dịu dàng vang lên —
“Some people are meant to stay only in our memories.”
Tô Vãn khẽ cười, nhắm mắt.
Trong giấc ngủ, cô mơ thấy mình đang đi qua cánh đồng hoa trắng, gió thổi qua tóc, nắng trải dài, nhẹ như một lời tha thứ.