795 từ
Chiều hôm ấy, trời đổ một cơn mưa nhẹ. Tô Vãn vừa tan ca, trong lòng chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để ngồi nghỉ. Con phố nhỏ ở khu trung tâm mới mở thêm vài quán cà phê, bảng hiệu sáng lung linh trong làn mưa mờ. Cô vô tình rẽ vào một con hẻm, định tìm chỗ trú mưa, nhưng rồi đôi chân bỗng dừng lại trước một cánh cửa kính quen thuộc.
Bảng hiệu treo phía trên vẫn là dòng chữ viết tay mềm mại: “Mùa Ba”.
Ba năm trước, nơi này từng là quán mà cô và Thẩm Dịch Trì hay ngồi mỗi sáng chủ nhật. Khi ấy, anh thích cà phê đen không đường, cô lại gọi latte sữa tươi, và hai người cứ ngồi im lặng đọc sách, đôi khi chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ thay cho lời nói.
Cô không ngờ quán vẫn còn. Trong trí nhớ, chủ quán đã định sang nhượng lại. Vậy mà hôm nay, khi cửa mở, mùi cà phê rang mới vẫn thoang thoảng, xen lẫn mùi gỗ cũ và tiếng nhạc jazz dịu nhẹ, như thể thời gian chưa từng trôi đi.
Tô Vãn bước vào. Chuông cửa khẽ reo một tiếng, âm thanh ấy gợi lại vô số buổi sáng của năm xưa — khi anh từng mở cửa bước vào sau cô, vừa cười vừa nói:
“Lại đến sớm hơn tôi một phút.”
Cô khẽ mím môi, ngồi xuống chiếc bàn trong góc, nơi hai người từng thích nhất — bàn gần cửa sổ, có ánh sáng xiên qua tấm rèm mỏng. Cô đặt túi xuống, gọi một ly latte như cũ. Tay vô thức chạm vào mặt bàn, vẫn là vết trầy nhỏ nơi anh từng làm đổ ly cà phê hôm ấy.
Ba năm rồi. Mọi thứ vẫn còn nguyên, chỉ có người là không còn ngồi đối diện.
Cô không biết vì sao mình lại chọn chỗ này. Có lẽ là trốn mưa. Cũng có lẽ là trốn khỏi chính mình. Từ sau lần gặp lại ở góc phố, cuộc sống của cô vẫn trôi đi đều đặn — công việc, giấc ngủ, những buổi chiều tan ca, mọi thứ như dòng nước chậm rãi chảy. Nhưng đôi khi, giữa một khoảnh khắc bình thường, tên anh lại hiện ra trong tâm trí, rõ ràng đến mức khiến tim cô nhói lên.
Tiếng mưa bên ngoài rơi đều lên mái kính. Cô nhìn ra, những giọt nước cứ đọng lại thành từng vệt dài, giống như ký ức — càng muốn quên lại càng rõ.
Ly latte được đặt xuống bàn, bọt sữa trắng mịn, hương thơm ngọt nhẹ. Cô cầm thìa khuấy nhẹ, xoay tròn từng vòng, rồi bỗng cười nhạt.
Ngày ấy, anh từng nói: “Tô Vãn, em khuấy cà phê như đang viết tên ai đó.”
Cô từng phản bác: “Anh đa nghi quá, chẳng lẽ người ta không được yên tĩnh uống cà phê à?”
Nhưng trong lòng, cô biết — đúng là cô đang viết tên anh, viết đến mức quen tay, viết đến tận trong tim.
Tô Vãn hít sâu, cố dẹp bỏ hình ảnh ấy. Cô lấy điện thoại ra, định mở nhạc. Nhưng màn hình vừa sáng lên, thông báo từ một nhóm cũ bật ra — “Kỷ niệm tốt nghiệp 5 năm – họp lớp.”
Cô ngẩn người. Trong danh sách thành viên, cái tên Thẩm Dịch Trì vẫn nằm đó.
Ba năm qua, anh chưa từng thoát nhóm. Nhưng cũng chưa từng nói một lời.
Cô cười nhẹ, vuốt tắt thông báo. Có những người, chỉ cần tồn tại trong danh sách, đã khiến tim mình không yên.
Một giọng nói khiến cô giật mình:
“Xin lỗi, cô ngồi một mình chứ?”
Tô Vãn ngẩng lên. Trước mặt cô là một người phụ nữ trung niên, có lẽ là chủ quán. Bà mỉm cười hiền hậu, tay cầm chiếc khăn lau bàn.
“Tôi nhớ cô,” bà nói chậm rãi, “cô từng hay đến đây cùng một chàng trai cao cao, mặt hơi lạnh, nhưng mỗi lần nhìn cô đều cười.”
Tim Tô Vãn khựng lại.
“À, có lẽ cô nhầm rồi.” Cô mỉm cười, cố giữ giọng tự nhiên.
Nhưng người phụ nữ lắc đầu: “Không, tôi nhớ rất rõ. Hai người từng ngồi đúng chỗ này, gọi latte và cà phê đen. Cậu ấy thường đến trước, còn cô luôn mang theo ô màu xám.”
Ô màu xám…
Cô nhớ chứ. Đó là chiếc ô anh mua, nói rằng “màu này hợp với người hay suy nghĩ như em.”
Khi chia tay, cô để quên chiếc ô đó ở văn phòng anh, chẳng bao giờ lấy lại.
Tô Vãn cúi đầu, khẽ nói: “Lâu rồi, chắc quán thay đổi nhiều lắm.”
Bà chủ cười: “Không đâu. Tôi vẫn giữ nguyên như cũ. Có những thứ càng cũ càng đáng giữ, đúng không?”