MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữa Hai Thế GiớiChương 6

Người Giữa Hai Thế Giới

Chương 6

1,156 từ

Tuần mới bắt đầu bằng một buổi sáng nhiều gió. Tô Vãn dậy sớm hơn thường lệ, pha một ly cà phê đen thay vì latte. Cô không còn né tránh hương vị đắng nữa — giống như cách cô học chấp nhận chính mình, dù đôi lúc vẫn còn xót.

Ánh nắng lọt qua rèm cửa, vàng nhạt và ấm áp. Trong căn hộ nhỏ, mọi thứ được sắp xếp gọn gàng, tinh tươm. Từ khi chuyển đến đây, Tô Vãn đã quen với cuộc sống một mình. Không ai giục giã, không ai hỏi han, nhưng cô vẫn thấy dễ chịu. Có lẽ vì lần đầu tiên, cô được sống theo nhịp của chính mình.

Buổi sáng hôm ấy, phòng làm việc nhộn nhịp khác thường. Khi cô bước vào, đồng nghiệp đang bàn tán rôm rả về dự án hợp tác mới với một công ty lớn. Người phụ trách nhóm đứng giữa phòng, giọng đầy hứng khởi:

“Dự án này nếu thành công, công ty sẽ nâng cấp hẳn một chi nhánh. Phía đối tác yêu cầu khắt khe, nhưng nếu làm được, đây sẽ là cơ hội để chúng ta bước sang tầm mới.”

Tô Vãn lắng nghe, không mấy để tâm. Nhưng khi tờ thông tin dự án được chuyền đến tay cô, ánh mắt cô dừng lại ở dòng chữ in đậm giữa trang:

Tập đoàn Định Thịnh – Giám đốc dự án: Thẩm Dịch Trì.

Tim cô thoáng khựng. Một nhịp đập lỡ, chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ khiến hơi thở ngắt lại giữa ngực.

Cô nhìn dòng chữ ấy, bình tĩnh đến lạ. Không run, không cười, không trốn tránh. Chỉ im lặng thật lâu.

Ba năm trước, họ từng cùng nhau làm việc trong một dự án tương tự — khi ấy, anh là người dạy cô mọi thứ, từ cách trình bày số liệu đến cách đối diện với rủi ro. Anh nghiêm khắc, nhưng cũng là người đầu tiên tin tưởng cô thật sự.

Giờ đây, cái tên ấy lại xuất hiện trên hồ sơ công việc. Không phải trong tin nhắn, không phải trong trí nhớ — mà là ở hiện tại, giữa hàng trăm dòng chữ vô tri, đột nhiên mang theo nhịp tim của cô.

“Cô Tô,” giọng trưởng nhóm kéo cô về thực tại, “phần kế hoạch sơ bộ, tôi muốn cô phụ trách. Phía đối tác đánh giá cao phong cách làm việc của cô, nên công ty quyết định để cô dẫn đầu nhóm chuẩn bị bản đề xuất.”

Tô Vãn hơi ngẩng lên, mỉm cười nhã nhặn:

“Vâng, tôi hiểu.”

Không ai biết, trong lòng cô vừa dậy sóng.

Đối tác đánh giá cao cô? Hay đúng hơn, người đó đánh giá cao cô?

Buổi chiều, cô ngồi trước máy tính, ánh đèn phản chiếu lên màn hình, tệp hồ sơ mang tên “Định Thịnh Proposal”. Tay cô di chuột qua từng dòng yêu cầu kỹ thuật, từng điều khoản chi tiết, mỗi con chữ đều như vết cắt nhỏ — không đau ngay, nhưng cứ chạm là nhói.

Giữa bản yêu cầu là dòng ghi chú:

“Liên hệ trực tiếp: Thẩm Dịch Trì – giám đốc điều hành dự án.”

Cô dừng tay. Đã ba năm rồi, đây là lần đầu tiên cô thấy lại tên anh gắn với một địa chỉ email thật, không phải trong trí nhớ, không phải qua nhóm cũ.

Nội dung dự án yêu cầu hai bên họp trực tuyến trong tuần. Không có cách nào tránh khỏi. Dù không muốn, cô vẫn phải chuẩn bị.

Đêm đó, cô ngồi một mình bên bàn làm việc, tiếng gió bên ngoài rì rào như nhịp thở xa xôi của thành phố. Màn hình phản chiếu gương mặt cô — trầm tĩnh, bình thản, nhưng ánh mắt lại mang một thứ dịu buồn không thể giấu.

Trong khoảnh khắc, cô nhớ đến câu anh từng nói:

“Nếu có một ngày, chúng ta cùng làm việc mà không còn cảm xúc, đó là lúc cả hai đã thực sự trưởng thành.”

Khi ấy, cô đã cười, hỏi:

“Vậy nếu ngày đó đến, anh có thấy tiếc không?”

“Không. Anh sẽ thấy yên lòng.”

Giờ nghĩ lại, mọi thứ như một vòng tròn khép kín.

Ngày đó đã đến. Nhưng cô không thấy yên lòng.

Ba ngày sau, cuộc họp trực tuyến đầu tiên diễn ra.

Tô Vãn kiểm tra micro, điều chỉnh ánh sáng. Màn hình hiển thị hàng loạt ô nhỏ, mỗi bên là một nhóm đại diện. Tên “Thẩm Dịch Trì” hiện lên trong danh sách tham dự, không hình, chỉ là dòng chữ lạnh lùng giữa nền trắng.

Cô ngồi thẳng, giọng bình tĩnh:

“Xin chào, tôi là Tô Vãn – phụ trách nhóm đề xuất của phía công ty Minh Hòa. Rất vui được hợp tác cùng mọi người.”

Đầu dây bên kia, một giọng nam trầm thấp vang lên, qua lớp micro có chút méo nhẹ, nhưng vẫn nhận ra ngay:

“Tôi là Thẩm Dịch Trì, giám đốc điều hành Định Thịnh. Hy vọng chúng ta sẽ có một dự án suôn sẻ.”

Tô Vãn không nói gì. Chỉ có bàn tay cô hơi siết lại. Giọng anh không thay đổi, vẫn là kiểu điềm đạm, trầm và dứt khoát. Nhưng khi cô nghe, từng chữ vẫn rơi xuống lòng như sỏi nhỏ ném vào mặt hồ yên.

Họ bắt đầu thảo luận công việc. Không ánh mắt, không biểu cảm, chỉ có giọng nói, con số, và kế hoạch. Nhưng giữa từng câu nói, cô vẫn nghe thấy nhịp thở của một người từng là cả thế giới của mình.

Cuộc họp kéo dài hai tiếng. Khi kết thúc, mọi người chào nhau, rời phòng trực tuyến. Chỉ còn hai ô hình sáng lên, và giọng anh khẽ vang:

“Tô Vãn.”

Cô khựng lại.

“Vâng?”

Khoảnh khắc im lặng kéo dài. Rồi anh nói, giọng thấp hơn:

“Làm tốt lắm.”

Chỉ ba chữ đơn giản. Nhưng Tô Vãn cảm thấy cả căn phòng đột nhiên trở nên chật hẹp.

“Cảm ơn,” cô đáp nhẹ, giọng bình thản như gió thoảng.

“Chào anh.”

Cô tắt máy. Màn hình tối lại, chỉ còn lại phản chiếu của mình.

Gương mặt vẫn vậy, bình tĩnh, dịu dàng, trưởng thành.

Nhưng đâu đó trong đôi mắt, có thứ ánh sáng mỏng manh vừa được khơi lên, như ngọn nến trong gió — yếu ớt, nhưng chưa bao giờ tắt.

Đêm ấy, Tô Vãn ra ban công, tựa người vào lan can. Thành phố dưới chân sáng lấp lánh như dải sao. Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy trong lòng không còn nặng nề như trước.

Thì ra, có những cuộc gặp không cần lời xin lỗi, cũng không cần kết thúc.

Chỉ cần một “làm tốt lắm” — là đủ biết rằng, cả hai đã thật sự bước tiếp, dù vẫn cùng mang trong tim chút dư âm của ngày xưa.

Gió khẽ thổi qua, mùi cà phê đêm thoảng nhẹ từ đâu đó bay đến.

Cô cười khẽ, nhắm mắt lại.

Một chương mới trong cuộc đời đang mở ra — không còn dành cho quá khứ, mà cho chính mình.