MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữa Hai Thế GiớiChương 7

Người Giữa Hai Thế Giới

Chương 7

1,111 từ

Buổi sáng hôm đó, trời mưa lất phất. Cơn mưa không đủ lớn để người ta phải chạy trú, nhưng đủ để gợi lên mùi đất ẩm và tiếng xe nghiến qua vũng nước ngoài phố. Tô Vãn đứng trong thang máy, nhìn tấm bảng phản chiếu gương mờ của chính mình — áo sơ mi trắng, tóc búi cao gọn gàng, môi tô một lớp son mảnh như muốn nhắc nhở bản thân rằng hôm nay, cô phải thật chuyên nghiệp.

“Buổi thuyết trình với bên khách hàng chính, đúng chín giờ. Người phụ trách dự án từ phía họ là Thẩm Dịch Trì.” – Giọng quản lý vang lên trong cuộc họp sáng qua vẫn còn ám trong đầu cô, như một nhát dao sắc lạnh.

Cô từng nghĩ, sau bao năm, cái tên ấy sẽ chỉ còn là một ký ức mờ nhạt. Nhưng chỉ cần nghe thấy, mọi tế bào trong cô vẫn chấn động, như có thứ gì đó chạm nhẹ vào vết thương đã khép da nhưng chưa từng lành hẳn.

Thang máy dừng ở tầng 17, cửa mở ra, và Tô Vãn hít sâu một hơi. Cô tự nhủ, đây chỉ là công việc, không có gì khác. Thế nhưng khi bước vào phòng họp, hơi lạnh từ điều hòa phả ra, hòa cùng không khí nghiêm túc và mùi cà phê đậm đặc khiến tim cô đập nhanh hơn.

Cô nhìn quanh, nhận ra nhóm của mình đã đến gần đủ, chỉ còn thiếu phía khách hàng. Máy chiếu đã bật sẵn, slide trình chiếu chạy thử. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật đôi mắt sâu nhưng trầm tĩnh.

Cửa phòng bật mở.

Người đàn ông bước vào mang theo khí lạnh từ hành lang, bộ vest xám vừa vặn, cà vạt đen, ánh mắt sắc bén như thể chỉ cần liếc qua là nhìn thấu mọi thứ.

Thẩm Dịch Trì.

Anh trông không thay đổi nhiều, nhưng khí chất lại khác hẳn. Trước đây, anh là một chàng trai điềm tĩnh, có chút kiêu ngạo và lạnh lùng. Còn bây giờ — anh như một bức tường, cao, thẳng, và khó chạm tới. Mỗi bước đi của anh đều chắc nịch, mang theo mùi hương quen thuộc khiến Tô Vãn chỉ muốn lùi lại, né tránh.

Nhưng cô không làm thế.

Cô chỉ khẽ chỉnh lại tư thế, nở nụ cười mờ nhạt, và cúi đầu chào:

“Chào tổng giám đốc Thẩm, tôi là Tô Vãn – trưởng nhóm phụ trách chiến dịch quảng cáo lần này.”

Thẩm Dịch Trì dừng lại một giây.

Ánh mắt anh thoáng dao động, rất nhẹ, như gió lướt qua mặt hồ, nhưng đủ để khiến không khí trong phòng chùng xuống.

“Tôi biết.” – Anh đáp, giọng trầm khàn, dường như lạnh nhạt nhưng lại có tầng ý khó nói. “Rất vui được hợp tác.”

Câu nói lễ phép ấy khiến tim cô thắt lại. “Rất vui được hợp tác”… Câu mà những người từng lạ lẫm nói với nhau, còn với họ — từng quen thuộc đến mức thuộc lòng từng hơi thở của nhau.

Cả buổi thuyết trình diễn ra suôn sẻ đến mức đáng ngạc nhiên. Tô Vãn nói rõ ràng, tự tin, từng slide được trình bày mạch lạc, từng ý tưởng được dẫn dắt bằng sự chuyên nghiệp khiến đồng nghiệp nhìn cô bằng ánh mắt khâm phục.

Còn Thẩm Dịch Trì — anh ngồi yên, thi thoảng gật đầu, hoặc đặt vài câu hỏi sâu sắc khiến cả đội phải nhanh trí phản hồi.

Mọi thứ như một vở kịch được chuẩn bị kỹ càng, và cả hai cùng diễn vai của người xa lạ, không một sai sót.

Khi buổi họp kết thúc, nhân viên lần lượt rời khỏi phòng. Chỉ còn lại hai người — một người sắp thu dọn tài liệu, một người vẫn đang cúi nhìn tập hồ sơ trước mặt.

Tô Vãn thu laptop, khẽ nói:

“Nếu anh không còn câu hỏi nào thêm, tôi xin phép đi trước.”

Giọng nói của cô bình thản, đến mức chính cô cũng ngạc nhiên vì mình có thể nói như vậy trước mặt anh.

“Khoan.” – Giọng anh vang lên.

Cô dừng lại, tay siết nhẹ quai túi.

Thẩm Dịch Trì ngẩng đầu, ánh mắt anh như cũ — trầm, sâu, và mang chút gì đó khiến người ta không dám đối diện quá lâu. Anh nhìn cô vài giây, rồi nói, chậm rãi:

“Cô… vẫn ổn chứ?”

Chỉ ba từ đơn giản, mà như lưỡi dao găm thẳng vào ký ức.

Tô Vãn hít vào, cố gắng giữ nhịp thở đều. “Cảm ơn anh, tôi ổn. Còn anh?”

Anh khẽ cười, nụ cười nhạt như sương. “Tôi cũng ổn.”

Khoảnh khắc ấy, trong căn phòng sáng đèn, hai con người từng yêu nhau đến kiệt cùng lại đứng đối diện nhau như những người xa lạ, nói với nhau những lời xã giao nhất.

Cô gật đầu, cười nhẹ. “Vậy thì tốt.”

Rồi quay lưng bước đi.

Khi tay chạm vào tay nắm cửa, cô nghe tiếng anh gọi khẽ:

“Tô Vãn.”

Giọng anh trầm, nhưng mang một chút gì đó khàn khàn, như bị kìm nén.

Cô quay lại, ánh mắt anh đã khác — không còn lạnh lùng, mà là sự mâu thuẫn, day dứt, xen lẫn tiếc nuối.

“Slide hôm nay của cô… rất tốt. Cô làm rất giỏi.”

Một lời khen công việc, không hơn. Nhưng Tô Vãn hiểu, bên dưới đó là cả tầng cảm xúc sâu không nói được.

“Cảm ơn.” – Cô đáp. “Tôi chỉ làm tròn trách nhiệm thôi.”

Cô bước ra khỏi phòng, cánh cửa khép lại phía sau, âm thanh ấy vang lên khô khốc, như tiếng kết thúc của một bản nhạc từng đẹp đẽ.

Buổi chiều, khi mọi người đã về gần hết, Tô Vãn ngồi lại trong văn phòng, nhìn chằm chằm vào bản kế hoạch. Đầu óc cô không thể tập trung. Mọi ký ức về anh — những buổi tối mưa cùng đi về, tiếng cười, cái ôm, lời chia tay trong im lặng — tất cả ùa về như cơn gió lạnh.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ:

“Chiều mai, nếu cô rảnh, tôi muốn bàn thêm về hạng mục quảng bá thương hiệu. Quán cà phê cũ, bốn giờ. – TĐT.”

Cô nhìn dòng chữ ấy thật lâu.

Quán cà phê cũ.

Cô từng thề sẽ không bao giờ quay lại nơi đó.

Ngón tay cô run lên, nhưng cuối cùng, vẫn gõ ba chữ:

“Được thôi.”

Khi gửi đi, tim cô nặng như đá, nhưng cũng… nhẹ nhõm kỳ lạ.

Có lẽ, những chuyện cũ không thể biến mất, chỉ có thể được đối diện một lần nữa.

“Có những cuộc gặp lại không để nối lại, mà chỉ để chứng minh — chúng ta từng thật lòng.”