1,261 từ
Buổi chiều hôm sau, trời trong đến lạ. Không có mưa, không có sương, chỉ có ánh nắng nghiêng nghiêng rải lên mặt đường, vàng nhạt và dịu dàng như một tấm lụa mỏng. Gió thổi nhẹ làm tà áo cô bay khẽ, vừa đủ để Tô Vãn nhận ra trái tim mình vẫn chưa hoàn toàn bình lặng.
Cô dừng xe trước quán cà phê nằm trong con hẻm nhỏ. Biển hiệu gỗ đã bạc màu theo năm tháng, vài chậu cây bên hiên vẫn xanh tốt như cũ. Cánh cửa kính vẫn đong đưa khi có người bước vào. Mùi cà phê rang xộc lên – hương vị thân thuộc như nhát dao vô hình, cắt ngang dòng hồi ức.
Cô đẩy cửa. Tiếng chuông nhỏ vang lên, khẽ mà rõ.
Bên trong, ánh sáng chiều hắt qua tấm rèm mỏng, nhuộm cả không gian bằng gam màu nâu ấm. Quán vẫn vậy, chỉ khác là giờ ít người hơn, nhạc nhẹ vang khẽ hơn, và… người ngồi ở góc cũ đã khác đi một chút.
Thẩm Dịch Trì ngồi quay lưng ra cửa, dáng anh thẳng tắp, vai rộng, áo sơ mi trắng giản đơn. Cạnh anh là một tách espresso còn bốc khói, và tập hồ sơ dày mở ra.
Tô Vãn đứng yên giây lát, rồi bước đến.
Khi cô đến gần, anh ngẩng lên.
Ánh mắt chạm nhau – một thoáng thôi, nhưng thời gian như ngừng lại.
“Cô đến rồi.” – Giọng anh trầm, mang chút mệt mỏi của người đã chờ.
“Anh đến sớm.” – Cô đáp, nhẹ nhàng kéo ghế ngồi đối diện.
Khoảnh khắc ấy, dù quán chỉ có vài người, nhưng giữa họ vẫn tồn tại một khoảng trống mơ hồ – khoảng trống của những năm tháng không thể quay lại.
Một nhân viên tiến đến, hỏi cô muốn gọi gì.
“Latte, ít đường.” – Cô nói.
Thẩm Dịch Trì khẽ nhếch môi. “Vẫn giống như trước.”
Cô im lặng. Không biết đó là lời nhận xét hay một hồi tưởng.
Một lát sau, nhân viên rời đi, để lại hai người đối diện trong không gian chỉ còn tiếng nhạc piano và mùi cà phê quẩn quanh.
“Anh muốn bàn chuyện công việc?” – Tô Vãn hỏi, giọng bình thản, như thể cô thực sự tin cuộc gặp này chỉ là vì dự án.
Thẩm Dịch Trì nhìn cô một lúc lâu, rồi gật nhẹ. “Phải. Nhưng… cũng không hẳn.”
Cô cười nhạt. “Tôi đoán vậy.”
Anh hít một hơi sâu, đặt bút xuống, nói chậm rãi:
“Chiến dịch lần này khá quan trọng với tập đoàn tôi. Tôi đã xem bản kế hoạch chi tiết của cô — rất tốt. Nhưng có một vài điều tôi muốn nói trực tiếp.”
Anh mở tài liệu, đưa ra vài nhận xét, từng từ rõ ràng, từng gạch đầu dòng cụ thể.
Tô Vãn nghe, ghi chú, đáp lại bằng giọng điềm nhiên. Hai người trò chuyện như những đồng nghiệp bình thường – chỉ là mỗi lần ánh mắt họ chạm nhau, đều có một tầng cảm xúc không ai nói thành lời.
Cô biết anh đang cố giữ bình tĩnh. Cô cũng thế.
Cuộc trao đổi kéo dài gần một tiếng, rồi lặng dần.
Cà phê đã nguội, tờ giấy ghi chú cuối cùng được gấp lại.
Tô Vãn khép sổ, định đứng dậy thì anh nói:
“Cô không có gì muốn hỏi tôi sao?”
Cô khựng lại. “Về công việc à?”
“Không.” – Anh nhìn cô, ánh mắt sâu và mệt. “Về tôi.”
Không khí đông cứng trong vài giây.
Tô Vãn hít một hơi dài, khẽ cười. “Không cần. Chúng ta đã đi hai con đường khác nhau, chẳng còn điều gì phải hỏi.”
Thẩm Dịch Trì không đáp ngay. Anh cúi đầu, ngón tay xoay nhẹ tách cà phê, ánh sáng hắt lên nửa gương mặt anh – đẹp, nhưng buồn đến lạ.
“Cô thật sự nghĩ như vậy sao?” – Anh hỏi, giọng khàn.
Cô im lặng.
“Bao năm qua, tôi vẫn nghĩ nếu gặp lại, tôi sẽ nói xin lỗi. Nhưng rồi lại sợ cô không cần nghe nữa.”
Tô Vãn ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt anh. “Phải, tôi không cần. Vì lời xin lỗi không thay đổi được gì. Mọi thứ đã qua rồi, Thẩm Dịch Trì.”
Anh cười khẽ, một nụ cười pha lẫn cay đắng. “Tôi biết. Nhưng cô vẫn còn giận tôi, phải không?”
“Không.” – Cô đáp, giọng nhẹ như gió. “Tôi chỉ… tiếc.”
Anh sững người. “Tiếc?”
“Ừ. Tiếc rằng khi tôi yêu anh nhất, anh lại chọn im lặng. Tiếc rằng khi tôi muốn ở lại, anh đã buông tay.”
Câu nói ấy, đơn giản, không oán trách, không nước mắt – nhưng từng chữ như đâm sâu.
Anh hít một hơi thật dài, ánh mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi nắng chiều hắt xuống mái ngói cũ. “Khi đó tôi nghĩ rời đi là cách tốt nhất cho cả hai. Tôi sợ mình không thể cho cô tương lai ổn định.”
“Nhưng anh có hỏi tôi muốn gì không?” – Cô cắt lời, giọng run lên. “Tôi không cần tương lai anh vẽ sẵn, chỉ cần ở bên anh. Nhưng anh lại không tin tôi.”
Thẩm Dịch Trì im lặng thật lâu.
Cô nhìn anh, rồi thở nhẹ. “Bây giờ nói lại, có ích gì nữa đâu.”
Anh ngẩng đầu, mắt đỏ hoe – thứ hiếm thấy ở người đàn ông từng luôn giữ bình thản trước mọi chuyện. “Cô đã thay đổi, Tô Vãn. Cô mạnh mẽ hơn, bình thản hơn… nhưng cũng xa lạ hơn.”
Cô cười. “Vì tôi học được rằng, đôi khi phải xa lạ mới có thể tiếp tục sống.”
Không ai nói thêm gì nữa. Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc vang lên giữa khoảng lặng.
Một cơn gió khẽ lùa qua khe cửa, làm tấm rèm lay động. Ánh nắng hắt lên khuôn mặt cô, khiến hàng mi dài khẽ rung.
“Thẩm Dịch Trì.” – Cô gọi tên anh, giọng nhỏ. “Cảm ơn vì đã đến. Cũng cảm ơn vì từng rời đi.”
Anh nhìn cô, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ mím môi, khẽ gật. “Tô Vãn… nếu có thể quay lại, tôi sẽ chọn khác đi.”
Cô mỉm cười. “Nhưng chúng ta không thể quay lại, phải không?”
Anh đáp, giọng gần như thì thầm: “Ừ. Không thể.”
Cô đứng dậy, cầm túi, cúi đầu chào. “Tạm biệt, Thẩm Dịch Trì.”
Cô bước ra khỏi quán, ánh nắng chiều rọi lên vai áo, kéo dài bóng cô trên mặt đường.
Thẩm Dịch Trì vẫn ngồi lại, nhìn tách cà phê đã nguội, ánh mắt dõi theo bóng lưng người phụ nữ rời đi mà không quay đầu.
Giống như năm xưa.
Giống hệt khoảnh khắc anh để cô bước đi trong mưa, không giữ lại một lời.
Nhưng khác ở chỗ… lần này, anh biết mình đã mất thật rồi.
Cửa quán khép lại. Tiếng chuông nhỏ lại vang lên. Một hồi chuông cũ, như lời tiễn biệt của những năm tháng đã qua.
Trên đường về, Tô Vãn mở cửa kính xe, để gió tạt qua tóc. Cô bật radio, bản nhạc xưa vang lên – ca khúc mà họ từng nghe cùng nhau, khi còn là sinh viên.
Lòng cô không còn đau nữa.
Chỉ thấy bình yên.
Bình yên vì cuối cùng, cô đã dám đối diện với anh.
Bình yên vì câu chuyện của họ đã thật sự khép lại.
Và trong tận cùng của bình yên ấy, có một chút ấm áp — thứ ấm áp của người từng yêu rất sâu, từng đau rất nhiều, nhưng vẫn đủ can đảm để mỉm cười khi nói lời tạm biệt.
Có những người, xuất hiện trong đời không để ở lại, mà để dạy ta cách buông tay mà không hối tiếc.