MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữa Hai Thế GiớiChương 9

Người Giữa Hai Thế Giới

Chương 9

1,268 từ

Một tuần trôi qua kể từ buổi gặp ở quán cà phê cũ.

Tô Vãn vẫn đi làm đều đặn, vẫn ngồi ở vị trí cũ, vẫn mở laptop, viết những bản kế hoạch chi tiết như thể chưa từng có gì xảy ra. Nhưng đôi khi, giữa dòng chữ đang gõ dở, cô lại lặng người nhìn ra cửa sổ — nơi nắng trải xuống bàn, vàng nhẹ như một tấm lụa mỏng.

Không còn day dứt.

Chỉ là những khoảng lặng bình yên đến lạ.

Cô nhận ra, buông bỏ không phải là quên đi, mà là chấp nhận rằng ký ức ấy sẽ ở lại, nhưng không còn làm mình tổn thương nữa.

Chiều thứ Sáu, công ty tổ chức buổi họp liên phòng cho dự án mới. Dự án lần này hợp tác với một công ty thiết kế danh tiếng, và người phụ trách phía bên họ là Ôn Trạch Khiêm – trưởng bộ phận sáng tạo, nổi tiếng trong giới quảng cáo với phong cách làm việc tỉ mỉ, lạnh nhạt nhưng hiệu quả.

“Tôi nghe nói anh ta khó tính lắm.” – Một đồng nghiệp nói nhỏ.

“Ừ, nhưng nghe bảo đẹp trai.” – Một người khác cười.

Tô Vãn chỉ cười khẽ, không để tâm. Cô chỉ mong buổi họp diễn ra suôn sẻ, không rắc rối.

Đúng ba giờ, cuộc họp bắt đầu.

Cửa phòng mở ra, người đàn ông bước vào. Cao, dáng thẳng, áo sơ mi màu tro, tay cầm laptop. Ánh sáng từ hành lang rọi lên khiến khuôn mặt anh hiện rõ: đường nét sắc sảo nhưng dịu, ánh mắt bình tĩnh, có chút trầm mặc của người từng trải.

“Xin chào, tôi là Ôn Trạch Khiêm.” – Anh nói, giọng trầm, ấm, không cao không thấp.

Giọng nói ấy khiến cả phòng bỗng yên. Không phải vì uy quyền, mà vì sự điềm nhiên trong từng chữ.

Tô Vãn ngẩng lên, gật đầu. “Tôi là Tô Vãn – phụ trách kế hoạch bên phía chúng tôi. Rất mong được hợp tác.”

Ôn Trạch Khiêm khẽ cười, ánh mắt lướt qua cô, dừng lại nửa giây, như có chút chú ý. “Rất hân hạnh.”

Buổi họp diễn ra khá thuận lợi. Ôn Trạch Khiêm không khó tính như lời đồn. Anh chỉ tỉ mỉ, logic, và nói năng rất đúng mực. Khi Tô Vãn trình bày phần chiến lược, anh lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đưa ra vài góp ý xác đáng, không hề áp đặt.

Khi cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời đi, chỉ còn cô và anh thu dọn tài liệu.

“Ý tưởng của cô rất rõ ràng.” – Anh nói, giọng nhẹ nhưng chân thành. “Tôi hiếm khi thấy người trình bày chặt chẽ như vậy.”

Cô cười. “Cảm ơn anh. Thực ra tôi chỉ làm đúng phần việc của mình.”

Anh nghiêng đầu, ánh mắt có chút tò mò. “Cô đã làm trong ngành này bao lâu rồi?”

“Bảy năm.”

Anh gật gù. “Không lạ. Cách cô nói chuyện và xử lý tình huống đều rất ổn. Tôi từng nghĩ chỉ người có nhiều kinh nghiệm mới làm được như vậy.”

“Có lẽ là do từng trải qua nhiều thứ hơn là kinh nghiệm.” – Cô buột miệng, rồi mỉm cười tự giễu.

Anh im lặng vài giây, ánh mắt nhìn cô, như hiểu được điều gì đó nhưng không hỏi thêm.

Sau buổi họp, cả hai bắt đầu trao đổi công việc thường xuyên. Tin nhắn, email, rồi những buổi gặp nhanh để thống nhất chi tiết dự án.

Tô Vãn nhận ra Ôn Trạch Khiêm là kiểu người ít nói nhưng lắng nghe rất kỹ. Anh không bao giờ phản bác gay gắt, chỉ nói chậm rãi:

“Cô có lý. Nhưng thử nghĩ theo hướng này xem…”

Cách anh nói luôn khiến người khác cảm thấy được tôn trọng.

Có một lần, trời mưa to, cô quên mang ô. Khi đứng dưới hiên công ty, nhìn dòng người hối hả qua lại, cô nghe tiếng nói trầm phía sau:

“Cô về hướng nào?”

Cô quay lại, thấy Ôn Trạch Khiêm cầm dù, áo sơ mi ướt vài chỗ.

“Về khu Lệ Minh.” – Cô đáp.

“Cùng đường. Tôi đưa cô về.”

Cô ngập ngừng. “Không cần đâu, tôi đợi mưa nhỏ lại rồi đi.”

Anh chỉ mỉm cười. “Mưa kiểu này, đến tối vẫn chưa tạnh đâu.”

Cô nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh mà kiên định, cuối cùng đành gật đầu.

Hai người đi trong cơn mưa lớn, tiếng mưa đập trên ô rào rạt. Con đường ngập nước, ánh đèn đường phản chiếu loang loáng.

“Anh thường tan làm muộn thế này sao?” – Cô hỏi.

“Thường thì có. Tôi không giỏi dừng công việc giữa chừng.” – Anh đáp. “Còn cô?”

“Tôi trước đây cũng vậy. Nhưng dạo này biết chậm lại rồi.”

“Biết chậm lại không dễ đâu.”

“Ừ.” – Cô cười khẽ. “Cần mất nhiều năm.”

Anh quay sang, nhìn cô một lát. “Cô trông có vẻ đã mất nhiều năm thật.”

Cô bật cười. “Lời khen kỳ lạ nhỉ.”

“Không hẳn là khen.” – Anh đáp, môi cong nhẹ. “Chỉ là cảm nhận.”

Cơn mưa vẫn rơi. Giữa tiếng nước và ánh đèn, có điều gì đó lặng lẽ nảy mầm – một sự ấm áp nhỏ, không ồn ào, không hứa hẹn, chỉ là cảm giác an lòng khi có ai đó đi bên cạnh mà không cần nói quá nhiều.

Những ngày sau, họ vẫn gặp nhau, vẫn làm việc cùng. Ôn Trạch Khiêm luôn giữ khoảng cách vừa đủ, nhưng ánh mắt anh đôi khi dừng lại lâu hơn một chút.

Một chiều muộn, khi dự án gần hoàn tất, anh mời cô xuống căng-tin công ty đối tác uống cà phê.

“Cô có vẻ mệt.” – Anh nói.

“Không sao. Dự án sắp xong rồi mà.”

“Càng gần xong càng dễ sai. Cô nên nghỉ một chút.”

“Anh nói y như tôi từng nói với cấp dưới.”

Anh cười. “Vì chúng ta đều giống nhau — luôn muốn kiểm soát mọi thứ.”

Cô im, rồi bật cười nhỏ. “Có lẽ vậy.”

Im lặng vài giây, anh nhìn cô, giọng chậm rãi:

“Tô Vãn, tôi không biết cô đã trải qua chuyện gì. Nhưng tôi cảm nhận được cô từng bị tổn thương sâu.”

Cô hơi sững, không nói gì.

“Không cần trả lời.” – Anh nói tiếp. “Chỉ là… nếu có lúc cô thấy mệt, có thể nói với tôi. Tôi không giỏi an ủi, nhưng giỏi lắng nghe.”

Lần đầu tiên, sau rất lâu, Tô Vãn thấy tim mình khẽ run.

Không phải vì rung động mãnh liệt, mà là cảm giác được hiểu, được chấp nhận — không cần kể, vẫn được thấu hiểu.

“Cảm ơn anh.” – Cô nói khẽ. “Tôi sẽ nhớ.”

Tối hôm đó, về đến nhà, cô mở laptop làm nốt phần kế hoạch. Giữa hàng chục dòng chữ, điện thoại rung lên. Tin nhắn mới:

Ôn Trạch Khiêm: Đã về an toàn chưa?

Tô Vãn: Rồi. Anh cũng nghỉ sớm đi.

Ôn Trạch Khiêm: Tôi định nghỉ, nhưng có người khiến tôi muốn tiếp tục nói chuyện thêm chút nữa.

Tô Vãn: Vậy người đó may mắn nhỉ.

Ôn Trạch Khiêm: Là cô, Tô Vãn.

Cô dừng tay, nhìn màn hình. Một cảm xúc nhẹ nhàng, ấm áp lan khắp lồng ngực.

Không phải thứ cảm xúc rực rỡ, mà là sự an nhiên – như nắng sớm len qua rèm, không chói, chỉ dịu dàng.

Cô gõ trả lời:

Vậy thì… chúc anh ngủ ngon, Ôn Trạch Khiêm.

Anh nhắn lại:

Ngủ ngon, Tô Vãn.

Cô khẽ mỉm cười.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô nhận ra mình có thể mỉm cười thật sự – không phải vì quá khứ, mà vì hiện tại.

Một cánh cửa khép lại, để cánh cửa khác mở ra. Và đôi khi, những người đến sau không đến để thay thế, mà để chữa lành.