1,011 từ
Cuối tuần, bầu trời Thượng Hải xám xịt, mây nặng trĩu như báo hiệu một cơn bão sắp đến. Văn phòng vẫn sáng đèn, hàng dài cốc cà phê nguội trên bàn họp, còn Tô Vãn vẫn đứng trước màn hình lớn, mắt dán vào biểu đồ ngân sách đang rối tung.
Dự án quảng bá cho tập đoàn Minh Thành — hợp đồng lớn nhất quý này — vừa xảy ra sự cố nghiêm trọng: đoạn quảng cáo bị rò rỉ trước thời hạn, khiến khách hàng phản ứng dữ dội vì “thiếu chuyên nghiệp”. Tin tức lan nhanh như lửa cháy, chỉ trong vài giờ, phòng truyền thông và giám đốc dự án bị gọi lên họp khẩn.
Tô Vãn là người phụ trách trực tiếp khâu sáng tạo.
Cô ngồi im trong phòng họp, tay siết chặt chiếc bút bi đến trắng muốt.
“Cô Tô, cô là trưởng nhóm sáng tạo mà để rò rỉ file quảng cáo ra ngoài, cô giải thích thế nào?” – Trưởng phòng marketing của bên đối tác đập tay xuống bàn, giọng gay gắt.
Không khí căng như dây đàn. Mọi người cúi đầu, chỉ có cô vẫn giữ bình tĩnh, đáp chậm rãi:
“Bên tôi đã kiểm tra nội bộ, hệ thống không ghi nhận truy cập trái phép. Có khả năng file bị lộ từ phía cung ứng truyền thông phụ trợ.”
“Ý cô là đổ lỗi cho người khác à?”
“Không. Tôi nói rằng — chúng ta cần kiểm tra cả hai bên để có kết luận công bằng.”
Sự điềm tĩnh của cô khiến người đàn ông đối diện nhất thời nghẹn lời. Nhưng khi cuộc họp kết thúc, giám đốc công ty cô vẫn nhìn cô bằng ánh mắt đầy áp lực.
“Tô Vãn, dù nguyên nhân thế nào, cô vẫn phải chịu trách nhiệm chính. Chuẩn bị báo cáo lại trong 24 tiếng.”
Cửa phòng họp khép lại, cả tầng lầu dường như im lặng.
Bên ngoài trời đã đổ mưa.
Cô ngồi trong văn phòng nhỏ, đèn bàn hắt ánh sáng vàng yếu ớt. Tiếng gõ bàn phím vang lên dồn dập, từng dòng báo cáo hiện lên trên màn hình. Bên trong, Tô Vãn đang tự hỏi: bao nhiêu năm rồi cô mới lại cảm thấy tim mình đập nhanh như vậy? Không phải vì sợ, mà là vì cảm giác đơn độc đến nghẹt thở.
Điện thoại rung. Một tin nhắn lạ:
“Hệ thống lưu trữ của đối tác đã bị xâm nhập ba ngày trước. Có thể đây là đầu mối.”
Không có tên người gửi. Chỉ một dãy số lạ, kết thúc bằng 37.
Cô nhìn con số đó, lòng khẽ run.
Đó là hai chữ số quen thuộc trong dãy số điện thoại cũ của Thẩm Dịch Trì.
Cô không dám nghĩ nhiều, chỉ nhanh chóng lưu lại thông tin, gửi cho bộ phận kỹ thuật.
Hai giờ sau, email phản hồi đến: đúng như dự đoán, lỗi nằm ở hệ thống phụ trợ chứ không phải đội của cô.
Báo cáo được gửi đi.
Công ty tạm thời gỡ được khủng hoảng.
Nhưng điều khiến Tô Vãn trăn trở không phải là bản báo cáo, mà là dòng tin nhắn ấy — ngắn ngủi, lạnh lùng, nhưng lại như một bàn tay chìa ra giữa lúc cô chênh vênh nhất.
Hôm sau, cuộc họp tiếp tục. Đại diện tập đoàn Minh Thành cũng có mặt — lần này chính là Thẩm Dịch Trì.
Anh bước vào phòng, bộ vest xám nhạt, dáng cao và ánh mắt trầm tĩnh. Cả không gian như ngưng lại một nhịp. Những đồng nghiệp xung quanh thấp giọng thì thầm, còn Tô Vãn chỉ hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng điềm nhiên:
“Chào tổng giám Thẩm.”
Anh gật đầu, ánh nhìn lướt qua cô, thoáng dừng một giây.
“Nghe nói cô Tô xử lý sự cố khá nhanh. Rất chuyên nghiệp.”
Giọng anh bình thản, không mang chút thân mật nào, nhưng từng chữ lại khiến lòng cô dậy sóng. Cô đáp:
“Là trách nhiệm của tôi thôi.”
Cuộc họp diễn ra suôn sẻ. Khi mọi người lần lượt ra về, chỉ còn hai người họ ở lại để ký biên bản. Ánh đèn phản chiếu trên mặt bàn kính, khoảng cách giữa hai người chưa đến một mét, nhưng không ai lên tiếng.
“Tin nhắn hôm qua…” – cô khẽ mở lời, nhưng câu nói bị cắt ngang.
Thẩm Dịch Trì không nhìn cô, chỉ nói nhẹ:
“Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ không muốn dự án bị hủy. Công sức của cô — đáng được bảo vệ.”
Cô khẽ cười, không buồn không vui.
“Dù sao cũng cảm ơn anh.”
Anh nhìn cô giây lát, ánh mắt sâu như thể muốn nói điều gì đó, rồi quay người bước ra.
Cửa phòng khép lại, để lại Tô Vãn một mình với hơi lạnh điều hòa và tiếng mưa ngoài cửa kính.
Tối đó, cô đứng bên cửa sổ, nhìn màn mưa xóa nhòa ánh đèn đường.
Cuối cùng cô cũng nhận ra, hóa ra “quan tâm” có rất nhiều cách. Có người ở lại, có người chỉ đứng ở xa nhìn bạn không ngã.
Còn cô — đã không còn cần ai đỡ mình nữa.
Trưa hôm sau, phòng nhân sự gửi thông báo khen thưởng nội bộ cho nhóm Tô Vãn vì “xử lý khủng hoảng hiệu quả.” Cô mỉm cười, cảm giác tự hào lẫn yên tĩnh. Cô đã tự mình vượt qua.
Nhưng trong góc email chưa đọc, có một thư gửi từ địa chỉ riêng:
Từ: T.D.Trì@MinhThanh.com
Tiêu đề: “Về đoạn clip quảng cáo.”
Nội dung: “Có vài chi tiết cần chỉnh sửa. Nếu cô rảnh, chúng ta có thể trao đổi vào tối nay.”
Không ký tên, nhưng cô biết đó là ai.
Tô Vãn dựa người vào ghế, nhìn dòng chữ ngắn ngủi ấy rất lâu. Cô không biết nên trả lời thế nào — đồng ý, hay im lặng.
Ngoài kia, ánh nắng xuyên qua đám mây, rọi xuống bàn tay cô, như một lời mời lặng lẽ từ quá khứ.
Trong thế giới phức tạp của công việc và cảm xúc, có những người không cần nói lời yêu, chỉ cần một hành động đúng lúc đã là cả một niềm trân trọng.