MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữa Hai Thế GiớiChương 11

Người Giữa Hai Thế Giới

Chương 11

1,150 từ

Buổi tối hôm đó, Thượng Hải lại đổ mưa. Những hạt nước mỏng, rơi đều như sợi chỉ bạc, phản chiếu ánh đèn vàng mờ ảo. Tô Vãn ngồi trong quán cà phê nằm trên tầng hai của một tòa nhà cũ, nơi có ban công nhìn ra dòng người tấp nập. Cô đến sớm hơn mười lăm phút, gọi một ly latte và mở laptop ra, giả vờ bận rộn với vài dòng ghi chú.

Đã hai năm kể từ lần cuối họ ngồi đối diện.

Khi đó, họ chia tay trong im lặng — không cãi vã, không nước mắt. Chỉ là hai người mệt mỏi nhìn nhau, rồi cùng buông tay.

Cửa mở.

Tiếng chuông gió khẽ reo.

Thẩm Dịch Trì bước vào, áo sơ mi trắng phủ lớp sương mưa, cổ tay áo cuộn gọn, phong thái điềm đạm nhưng mang theo sự lạnh lẽo đặc trưng. Anh nhìn quanh, chỉ mất vài giây để tìm thấy cô. Ánh mắt ấy vẫn như cũ — sâu, thẳng, nhưng không còn dễ đoán như ngày xưa.

“Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Giọng anh trầm, ấm, khiến tim cô khẽ chùng.

“Không sao. Tôi cũng mới đến.” – Cô đáp, ngẩng lên, nở nụ cười lịch sự.

Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện. Khoảng cách giữa họ đủ gần để nghe rõ tiếng mưa rơi ngoài hiên, đủ xa để cả hai vẫn có thể giữ bình tĩnh.

Họ nói về công việc trước tiên — đoạn quảng cáo cần chỉnh lại, thời lượng, màu sắc, ý tưởng... Tô Vãn trình bày rõ ràng, chuyên nghiệp đến mức không để lọt một kẽ hở nào cho cảm xúc xen vào.

Nhưng Thẩm Dịch Trì không nghe hết.

Anh quan sát cô — từng cử động nhỏ, từng ánh mắt tập trung, từng nhịp thở khẽ khi cô mím môi suy nghĩ. Người phụ nữ trước mặt anh đã khác xưa quá nhiều. Không còn là cô gái yếu mềm nép vào lòng anh mỗi khi gặp khó, mà là một người trưởng thành, độc lập, có thể tự đối diện với cả thế giới.

“Ý tưởng của cô rất ổn.” – Anh nói, giọng thấp đi. “Nhưng tôi có vài góp ý thêm, không phải về công việc.”

Cô hơi sững, ngẩng đầu lên: “Anh nói đi.”

“Cô gầy đi nhiều.”

Câu nói ấy khiến không khí đông lại trong vài giây.

Cô thoáng ngẩn người, rồi bật cười nhẹ:

“Đó không phải là góp ý công việc, tổng giám Thẩm.”

Anh im lặng. Nụ cười của cô mềm mại nhưng đầy khoảng cách, giống như bức tường mỏng ngăn giữa hai người.

“Dù sao cũng nên ăn uống điều độ hơn.” – Anh tiếp lời, ánh mắt nhìn ra ngoài mưa – “Tôi nghe nói cô tăng ca liên tục mấy tuần nay.”

“Anh nghe từ ai?”

“Không quan trọng.” Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. “Quan trọng là tôi nhớ cô từng hứa với tôi rằng sẽ không làm việc quá sức nữa.”

Cô cười nhạt. “Chuyện cũ rồi.”

Anh gật đầu, khẽ đáp: “Ừ, chuyện cũ… nhưng có những chuyện dù cũ vẫn chưa hết ý nghĩa.”

Tô Vãn không trả lời. Cô cúi đầu, xoay nhẹ tách cà phê, nhìn bọt sữa tan dần như vệt thời gian. Một phần trong cô muốn hỏi anh rằng: Nếu còn ý nghĩa, tại sao năm đó lại buông tay?

Nhưng cô không hỏi. Vì cô biết, có những câu hỏi không cần câu trả lời — nó chỉ khiến vết thương mở lại.

Không khí giữa họ trở nên yên ắng. Bên ngoài, mưa nặng hạt hơn, rơi lộp bộp trên mái hiên. Một bản nhạc jazz nhẹ vang lên từ chiếc loa cũ kỹ của quán, giai điệu trầm buồn.

Anh chợt nói: “Tôi xem lại bản thảo cũ của cô trong dự án ba năm trước. Ý tưởng vẫn rất hay. Cô có nghĩ đến việc phát triển lại nó không?”

Cô hơi bất ngờ. “Anh còn giữ à?”

“Có những thứ không cần cố tình giữ, nó tự ở lại.”

Lời anh khiến tim cô nhói lên. Không rõ vì sao — là vì anh còn nhớ, hay vì chính cô chưa quên?

Đèn trong quán chợt nhấp nháy, rồi tắt phụt. Cúp điện. Cả không gian chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn đường hắt qua ô cửa kính, rọi một vệt sáng vàng lên gương mặt hai người.

Người phục vụ hối hả đi kiểm tra cầu dao. Trong lúc chờ, chỉ còn họ ngồi lại, lặng im nghe tiếng mưa.

“Anh vẫn ghé quán này à?” – cô hỏi nhỏ.

“Thỉnh thoảng.”

“Cùng ai đó?”

“Không.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm khẽ. “Chỉ khi muốn nhớ lại.”

Trái tim cô bỗng thắt lại.

Những ký ức tưởng đã ngủ yên lại ùa về — ngày xưa, cũng chính ở chiếc bàn này, họ từng tranh luận về một kịch bản quảng cáo đến tận đêm khuya. Anh pha cà phê cho cô, cô trách anh pha đắng quá, anh chỉ cười và nói: “Đời vốn đã ngọt, em còn cần cà phê ngọt làm gì.”

Giờ đây, anh vẫn ngồi đó, nhưng giữa họ là khoảng trống mênh mông không thể lấp.

“Mưa tạnh rồi.” – anh nói.

Cô ngẩng lên.

Bên ngoài, cơn mưa đã thật sự ngừng. Chỉ còn hơi ẩm còn sót lại trên mặt đường và ánh đèn phản chiếu thành muôn vệt sáng.

“Để tôi đưa cô về.”

“Không cần.”

“Trễ rồi. Tôi sẽ yên tâm hơn nếu tiễn cô.”

Giọng anh không cho phép từ chối. Tô Vãn khẽ thở dài, thu dọn đồ, bước ra ngoài cùng anh.

Cả hai đi bên nhau trên vỉa hè ướt đẫm, cách nhau đúng một khoảng an toàn. Không ai nói gì, chỉ có tiếng giày chạm nước vang lên đều đặn.

Đến ngã rẽ, cô dừng lại.

“Tôi đi hướng này. Cảm ơn anh đã quan tâm đến dự án.”

Anh gật đầu, nhưng ánh mắt không rời cô.

“Vãn.”

Giọng anh khẽ, như gọi một điều gì đó đã mất. Cô khựng lại. Đã lâu rồi anh không gọi tên cô như thế. Trong tiếng xe chạy và hơi gió lạnh, tiếng ấy nghe như một vết cắt mỏng xuyên qua tim.

“Chúc cô thuận lợi với dự án.” – Anh nói tiếp, rồi quay đi.

Cô đứng yên nhìn bóng anh khuất dần sau ánh đèn. Gió thổi qua, mang theo hương cà phê còn vương trên áo.

Lúc ấy, cô chợt nhận ra: không phải mọi cuộc gặp lại đều để bắt đầu lại. Có những cuộc gặp, chỉ để biết rằng — cả hai đã thật sự thay đổi, và vẫn còn quan tâm, dù chỉ là trong im lặng.

Đêm đó, Tô Vãn mở laptop, xem lại bản nháp quảng cáo mà anh từng nhắc đến. Trong đó có một câu slogan cô viết nhiều năm trước:

“Mọi điều đã qua, nếu từng là thật lòng — đều đáng được giữ lại.”

Cô mỉm cười, lưu lại bản chỉnh sửa mới. Ngoài cửa sổ, gió đã ngừng, bầu trời dần trong.